Xem Nhiều 1/2023 #️ Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt # Top 2 Trend | Sachkhunglong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt # Top 2 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt mới nhất trên website Sachkhunglong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNGCÁC THẦY CÔ ĐẾN DỰ GIỜ MÔN NGỮ VĂN LỚP 6TRÒ CHƠI Ô CHỮ132 1.Tổ hợp từ gồm 9 chữ cái: Ngôi kể của truyện “Thạch Sanh” và ” Em bé thông minh” ? 2. Một từ gồm 4 chữ cái: Phương thức biểu đạt chính của các truyện truyền thuyết và cổ tích đã học ? 3. Một từ có 2 chữ cái: Từ còn thiếu trong câu văn sau: Văn tự sự chủ yếu là văn … người và … việc.

I. Tìm hiểu thứ tự kể trong văn tự sự:

1. Thứ tự các sự việc trong truyện “Ông lão đánh cá và con cá vàng”:

Thứ tự kể trong văn tự sựTiết 36Nêu thứ tự các sự việc trong truyện ” Ông lão đánh cá và con cá vàng ” ?– Giới thiệu hai vợ chồng ông lão đánh cá 1. Thứ tự sự viÖc trong truyÖn: “¤ng l·o ®¸nh c¸ vµ con c¸ vµng”– Ông lão bắt được cá vàng và thả cá

– Năm lần ông lão ra biển gặp cá vàng để xin cá đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của mụ vợ

– Mụ vợ tham lam bị cá vàng trừng trị– Ông lão kể cho vợ nghe, mụ vợ bắt ông lão ra biển đòi cá vàng trả ơn

Câu 1: Sắp xếp các sự việc trong văn bản ” Sơn Tinh, Thủy Tinh” cho hợp lí, bằng cách đánh số vào vòng tròn:

3) Ngỗ mồ côi không có người rèn cặp nên lêu lổng, hư hỏng bị mọi người xa lánh. 4) Ngỗ đã tìm cách trêu chọc mọi người, làm họ mất lòng tin.2) Bị chó dại cắn Ngỗ kêu cứu nhưng không ai đến giúp.1) Ngỗ bị chó dại cắn phải tiêm thuốc trừ bệnh dại .5) Sự ái ngại của bà con hàng xóm trước bệnh tình của Ngỗ.Có thể sắp xếp các sự việc này theo thứ tự xuôi không? Nếu được em sẽ bắt đầu từ sự việc nào và kết thúc ở sự việc nào?

II. Luyện tập:1/ Bài tập 1: SGK/99:Tóm tắt các sự việc chính: 1) “Tôi” và Liên là đôi bạn thân. 2) Lúc đầu “tôi” ghét Liên. 3) Một lần va chạm “tôi” đã hiểu Liên. 4) Chúng tôi trở thành bạn thân.

* Yếu tố hồi tưởng được thể hiện : – Tôi nhớ như in lần va chạm đầu tiên với Liên.– Hôm ấy tôi cùng mẹ đi phố…..Bài tập 2: Tìm hiểu đề và lập dàn bài cho đề sau: Đề: Kể câu chuyện lần đầu tiên em được đi chơi xa I.Tìm hiểu đề: 1.Thể loại: Tự sự (kể chuyện) đời thường. 2. Nội dung: Lần đầu được đi chơi xa. 3. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất 4.Thứ tự kể: Kể xuôi (hoặc kể ngược)Dàn bài:1. Mở bài: Giới thiệu nhân vật và nêu sự việc Giới thiệu chuyến đi xa (trong trường hợp nào? Đi với ai? Đi đâu?)2. Thân bài: Diễn biến câu chuyện – Kể diễn biến (hành trình) cuộc đi chơi. + Chuẩn bị cho chuyến đi … + Trên đường đi… + Đến nơi (em đó thấy gì? Làm gì? Điều gì làm em thích thú?)* cần lưu ý kể tỉ mỉ một sự việc đáng nhớ nhất. 3 Kết bài: Kết thúc câu chuyện – Nêu ấn tượng sau chuyến đi. – Mong ước của em…Thực hành: Viết phần mở bài:

Cảm ơn các thầy cô và các em ! Xin thân ái chào các thầy cô và các em !

Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Bai 9 Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt

Văn bản Sơn Tinh Thủy tinh kể theo ngôi thứ mấy ? Kể lại các sự việc chính trong văn bản ” Sơn Tinh Thủy Tinh”?1. Vua Hùng kén rể .2. Sơn Tinh, Thủy Tinh đến cầu hôn.3. Vua Hùng ra điều kiện kén rể 4. Sơn Tinh đến trước lấy được Mị Nương. 5. Thủy Tinh đến sau, tức giận, dâng nước đánh Sơn Tinh.6. Hai bên đánh nhau dữ dội cuối cùng Sơn Tinh Thắng, Thủy Tinh thua .7. Hằng năm Thủy Tinh dâng nước đánh Sơn Tinh nhưng đều bị thất bại.

( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.(1)Tin Ngỗ bị chó cắn loan khắp xóm.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

Tiết 30- TLV- THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ

– Kể không theo thứ tự thời gianLà đem kết quả hoặc sự việc hiện tại kể ra trước sau đó mới kể bổ sung hoặc để nhân vật nhớ lại mà kể tiếp các sự việc đã xảy ra trước đó.I. TÌM HIỂU THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ1. Ví dụ– VD a: Văn bản “Sơn Tinh, Thủy Tinh”– VD b: Văn bản “Thằng Ngỗ” (Sgk)2. Nhận xét3. Kết luận – Thứ tự thời gian (Kể xuôi): Là kể các sự việc liên tiếp nhau theo trình tự thời gian, việc gì xảy ra trước kể trước, việc gì xảy ra sau kể sau, cho đến hết.* Các sự việc chính:(1)Tin Ngỗ bị chó cắn loan khắp xóm.

( 2) Ngỗ bị chó dại cắn, kêu cứu, không ai giúp.

(3) Ngỗ mồ côi, không có người rèn cặp, hư hỏng, làm mất lòng tin của mọi người.

(4) Mọi người lo cho Ngỗ liệu có rút ra bài học ?

Tiết 30- TLV- THỨ TỰ KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ

Cách kể này hay hơn vì : – Gây bất ngờ, chú ý cho người đọc : người đọc sẽ tò mò tại sao không ai cứu Ngỗ khi Ngỗ bị chó cắn.ý nghĩa bài học nổi bật hơn Thái độ chê trách của tác giả đối với nhân vật rõ hơn. . . .

Ngoi Ke Trong Van Ban Tu Su

Đơn vị : Trường THCS Giao TânGiáo viên: Đỗ Thị HiếuMôn: ngữ văn 9Bài 14Tiết 70 : Người kể chuyện trong văn bản tự sựGDNhiệt liệt chào mừngGDCác vị đại biểu, các thầy -cô giáo, cùng toàn thể các em học sinhĐến dự tiết học hôm nay ” Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn.” (Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)Kể theo ngôi thứ nhất nhân vật “tôi” – Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ. Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy. – Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Người kể giấu mìnhAnh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh – Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, . Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh –

Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Người kể giấu mìnhAnh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh Nhung co? ma?t o? kha?p mo?i noi trong van ba?ngiọng cười nhưng đầy tiếc rẻ những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.Người kể này giường như biết hết mọi hành động, tâm tư tình cảm của nhân vật.– Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, . Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! . Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. , nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. . – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? . Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh –

Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )

Anh thanh niên vừa vào, kêu lênCô kỹ sư mặtđỏ ửngthanh niên lắc mạnh giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy.Đến lượt cô gái từ biệt

bác không nai gì nữa.

Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rong cây. những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tUt trong nắng những ngan tay bằng bạc dưới cáI nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cáI đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rong. Mây b~ nắng xua, cuộn tròn lại tong cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơI xuống đường cáI, luồn cả vào gầm xe. Giữa lúc đa xe dong sUt lại. Hai ba người kêu lên một lúc:Những nDt hớn hở trên mặt người láI xe chợt duỗi ra rồi bẵng đI một lúc, còn nhà hoạ sĩ và cô gáI c?ng nUn bặt, vì cảnh trước mặt bỗng hiện lên một cách kì lạ.(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )Người kể chuyện giữ vai trò dẫn dắt, giới thiệu nhân vật, tình huống tả người và tả cảnh vật, đưa ra nhận xét đánh giá.Ngôi thứ nhất. Nhân vật “tôi”. Người kể chuyện cũng chính là tác giả. ” Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực lên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những các vuốt ở chân, ở kheo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch dòn dã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn.” (Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)Kể theo ngôi thứ nhất nhân vật “tôi” – Dế MènGhi nhớ Trong văn bản tự sự ngoài hình thức kể chuyện theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”) còn hình thức kể chuyện theo ngôi thứ ba. Đó là người kể chuyện giấu mình nhưng có mặt khắp nơi trong văn bản. Người kể này dường như biết hết mọi việc, mọi hành động, tâm tư tình cảm của nhân vật.Người kể chuyện có vai trò dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện : Giới thiệu nhân vật và tình huống, tả người và tả cảnh vật, đưa ra các nhận xét đánh giá về những điều được kể.Bài 1 Xe chạy chầm chậm .Mẹ tôi cằm nón vẫy tôi, vài giây sau, tôi đuổi kịp. Tôi thở hồng hộc, trán đẵm mồ hôi,và khi trèo lên xe, tôi ríu cả chân lại. Mẹ tôi cũng vừa kéo tay tôi, xoa đầu tôi hỏi, thì tôi oà lên khóc rồi cứ thế nức nở. Mẹ tôi cũng sụt sùi theo: – Con nín đi ! Mợ đã về với các con rồi mà. Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rối xốc nách tôi lên xe. Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi. Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thủa còn sung túc ? Tôi ngồi trên đệm xe đùi áp đùi mẹ tôi đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi,

( Nguyên Hồng, Trong lòng mẹ)a) So với đoạn trích ở mục I (trong Lặng Lẽ Sa Pa), cách kể ở đoạn trích này có gì khác ?Hãy làm sáng tỏ bằng cách trả lời câu hỏi sau:Người kể chuyện ở đây là ai?Ngôi kể này có ưu điểm gì và có hạn chế gì so với ngôi kể ở đoạn trên? Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn làm nổi bật màu hồng của hai gò má. tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt. Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xin xắn nhai trầu phr ra núc đó thơm tho lạ thường. Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người mẹ, để bàn tay của người mẹ vuốt ve tè trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một dịu êm vô cùng.Hạn chO: người kể này ca hạn chO trong việc miêu tả bao quát các đối tượng khách quan, kha tạo ra cáI nhìn nhi?u chi?êù do đa dễ gây nên sự nhàm chán trong giọng văn trần thuật.ưu điểm: người kể chuyện ca thể đI sâu vào tâm tư tình cảm, trực tiOp miêu tả lại những diễn biOn tâm lU sâu sắc phức tạp tinh tO đang diễn ra trong tâm hồn nhân vật

b) Chọn một trong ba nhân vật ( người hoạ sĩ già, anh thanh niên hoặc cô kĩ sư nông nghiệp) là người kể chuyện, sau đó chuyển đoạn văn trích ở mục I thành một đoạn khác, sao cho nhân vật, sự kiện, lời văn và cách kể phù hợp với ngôi kể thứ nhất. Trời ơi, chỉ có năm phút ! Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ. Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn. Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy. Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già. – Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này ! Anh thanh niên vừa vào, kêu lên. Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái. Cô kỹ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi. – Chào anh. – Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh. – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại. Tôi ở với anh ít hôm được chứ ? Đến lượt cô gái từ biệt. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – những người con gái sắp xa ta, biết không bao giờ gặp ta nữa, hay nhìn ta như vậy. – Chào anh. (Theo Nguyễn Thành Long, Lặng Lẽ Sa Pa )GDXin cảm ơn các vị đại biểu, các thầy cô giáo về dự tiết học lớp chúng ta ngày hôm nay

Soạn Bài Ngôi Kể Trong Văn Tự Sự (Chi Tiết)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Phần I I. NGÔI KỂ VÀ VAI TRÒ CỦA NGÔI KỂ TRONG VĂN TỰ SỰ Đọc các đoạn văn sau và trả lời câu hỏi: Đoạn 1 Vua và đình thần chịu thằng bé là thông mình lỗi lạc. Nhưng vua vẫn còn muốn thử một lần nữa. Qua hôm sau, khi hai cha con đang ăn cơm ở công quán, bỗng có sứ nhà vua mang tới một con chim sẻ, với lệnh bắt họ phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Em bé nhờ cha lấy cho mình một cái kim may rồi đưa cho sứ giả, bảo: – Ông cầm lấy cái này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim. Vua nghe nói, từ đó mới phục hẳn.

(Em bé thông minh)

Đoạn 2 Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn, bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mối khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch giòn giã.

(Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)

a) Đoạn 1 được kể theo ngôi nào? Dựa vào dấu hiệu nào để nhận ra điều đó? b) Đoạn 2 được kể theo ngôi nào? Làm sao nhận ra điều đó? c) Người xưng “Tôi” trong đoạn trích là nhân vật (Dế Mèn) hay là tác giả (Tô Hoài)? d) Trong hai ngôi kể trên, ngôi kể nào có thể kể tự do, không bị hạn chế, còn ngôi kể nào chỉ được kể những gì mình biết và đã trải qua? đ) Hãy thử đổi ngôi kể trong đoạn 2 thành ngôi kể thứ ba, thay tôi bằng Dế Mèn. Lúc đó em sẽ có một đoạn văn như thế nào? e) Có thể đổi ngôi trong đoạn 1 thành ngôi kể thứ nhất, xưng tôi được không? Vì sao? Trả lời:

a) Đoạn văn 1 kể theo ngôi thứ ba. Dấu hiệu: người kể giấu mình đi, không biết ai kể, nhưng người kể có mặt khắp nơi, kể như người ta kể.

b) Đoạn 2 kể theo ngôi thứ nhất. Người kể hiện diện, xưng “tôi”.

c) Trong đoạn văn 2 người xưng “tôi” là Dế Mèn, không phải là tác giả.

d) Trong hai ngôi kể trên, ngôi kể thứ ba cho phép người kể được tự do hơn. Ngôi kể thứ nhất chỉ kể được những gì tôi biết mà thôi.

đ) Nếu thay ngôi kể thứ nhất bằng ngôi kể thứ ba, đoạn văn không thay đổi nhiều, chỉ làm cho người kể giấu mình đi.

e) Không thể đổi ngôi kể thứ ba trong đoạn 1 thành ngôi kể thứ nhất xưng tôi bởi nếu xưng tôi kể chuyện, câu chuyện sẽ bị hạn định điểm nhìn.

Câu 1, 2 Trả lời câu 1 (trang 89 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Thay đổi ngôi kể trong đoạn văn sau thành ngôi thứ ba và nhận xét ngôi kể đem lại điều gì mới cho đoạn văn: Ngày nào cũng vậy, suốt buổi tôi chui vào trong cùng hang, hì hục đào đất để khoét motọ cái ổ lớn làm thành một cái giường ngủ sang trọng. Rồi cũng lo xa như các cụ già trong họ hàng dế, tôi đào hang sâu sang hai ngả làm những con đường tắt, những cửa sau, những ngách thượng, phòng khi gặp việc nguy hiểm, có thể thoát thân ra lối khác được.

(Tô Hoài, Dế Mèn phiêu lưu kí)

Trả lời:

– Thay tất cả những từ tôi bằng từ Dế Mèn hoặc Mèn.

– Đoạn mới mang tính khách quan như là đã xảy ra.

Trả lời câu 2 (trang 89 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Thay đổi ngôi kể trong đoạn văn sau thành ngôi thứ nhất và nhận xét ngôi kể mang lại điều gì khác cho đoạn văn; Một cái bóng lẹ làng từ trong vụt ra, rơi xuống mặt bàn. Thanh định thần nhìn rõ: con mèo già của bà chàng, con mèo già vẫn chơi đùa với chàng ngày trước. Con vật nép chân vào mình khẽ phe phẩy cái đuôi, rồi hai mắt ngọc thạch xanh giương lên nhìn người. Thanh mỉm cười lại gần vuốt ve con mèo.

(Thanh Lam, Dưới bóng hoàng lan)

Trả lời:

– Thay tất cả các từ thanh, chàng bằng từ tôi, ngôi kể tôi tô đậm thêm sắc thái tình cảm của đoạn văn.

Câu 3, 4 Trả lời câu 3 (trang 90 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Truyện Cây bút thần kể theo ngôi nào? Vì sao như vậy? Trả lời:

Truyện Cây bút thần kể theo ngôi thứ ba, vì không có nhân vật nào xưng tôi khi kể.

Trả lời câu 4 (trang 90 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Vì sao trong các truyện cổ tích, truyền thuyết người ta hay kể chuyện theo ngôi thứ ba mà không kể chuyện theo ngôi thứ nhất? Trả lời:

Trong các truyện cổ tích, truyền thuyết người ta hay kể chuyện theo ngôi thứ ba mà không kể theo ngôi thứ nhất vì:

– Thuật chân thực khách quan sự việc diễn ra

– Bộc lộ thái độ của mình một cách cụ thể rõ ràng với từng nhân vật, từng sự việc nêu ra trong truyện kể.

Câu 5, 6 Trả lời câu 5 (trang 90 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Khi viết thư em sử dụng ngôi kể nào? Trả lời:

Khi viết thư cần sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng tôi hoặc mình, em, anh, con… Đó là những danh từ được dùng như đại từ ngôi thứ nhất số ít).

Sử dụng ngôi thứ nhất bày tỏ được tình cảm chân thực trước người nhận thư.

Trả lời câu 6 (trang 90 sgk Ngữ Văn 6 Tập 1): Kể về cảm xúc của em khi nhận được quà của người thân Trả lời:

– Dùng ngôi thứ nhất để kể.

– Duy trì đại từ xưng hô (người kể xưng tôi).

– Kể lần lượt các chi tiết:

+ Lí do được nhận quà.

+ Món quà đó là gì? Nó giúp ích cho em ra sao?

+ Mừng vui như thế nào khi nhận được món quà đó của người thân?

– Niềm hạnh phúc của em khi được mọi người quan tâm chăm sóc.

chúng tôi

Bạn đang xem bài viết Bài 9. Thứ Tự Kể Trong Văn Tự Sự Thu Tu Ke Trong Van Tu Su Ppt trên website Sachkhunglong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!