Top 1 # Luật An Ninh Mạng Ở Trung Quốc Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Sachkhunglong.com

Luật An Ninh Mạng Trung Quốc

Luật An ninh mạng Trung Quốc được ban hành để tăng cường an ninh mạng và an ninh quốc gia, bảo vệ chủ quyền không gian mạng (cyberspace sovereignty) và lợi ích công cộng (public interest), bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, pháp nhân và các tổ chức khác và thúc đẩy phát triển kinh tế và xã hội lành mạnh.

Luật này đã được ban hành bởi Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào ngày 7 tháng 11 năm 2016 và được thực hiện vào ngày 1 tháng 6 năm 2017. Nó yêu cầu các nhà khai thác mạng lưu trữ dữ liệu được chọn trong phạm vi Trung Quốc và cho phép chính quyền Trung Quốc tiến hành kiểm tra tại chỗ đối với các hoạt động mạng của công ty.

Bộ Công nghiệp và Công nghệ thông tin Trung Quốc (MIIT, tiếng Trung: 中华人民共和国工业和信息化部 (Trung hoa nhân dân cộng hoà quốc công nghiệp hoà tín tức hoá bộ)/ Zhōnghuá rénmín gònghéguó gōngyè hé xìnxī huà bù ) biện minh luật này là phương tiện để theo đuổi chính sách Go Out (Go Out policy, ) mà họ đã kiên trì kể từ năm 1999.

An ninh mạng được công nhận là Luật pháp cơ bản. Điều này đặt luật lên hàng đầu của sự lập pháp (legislation) có cấu trúc kim tự tháp về an ninh mạng. Luật là một sự phát triển của các quy tắc an ninh mạng đã tồn tại trước đó, và các quy định từ các cấp và lĩnh vực khác nhau, đồng hóa chúng để tạo ra một luật có cấu trúc ở cấp vĩ mô. Luật cũng đưa ra các định mức nguyên tắc về một số vấn đề không khẩn cấp ngay lập tức, nhưng có tầm quan trọng lâu dài. Các định mức quy tắc (norm) này sẽ phục vụ như một tài liệu tham khảo pháp lý khi các vấn đề mới phát sinh.

Luật tạo ra

Nguyên tắc chủ quyền không gian mạng

Xác định nghĩa vụ bảo mật của các nhà cung cấp sản phẩm và dịch vụ internet.

Nêu chi tiết nghĩa vụ bảo mật của nhà cung cấp dịch vụ Internet (ISP)

Hoàn thiện hơn nữa các quy tắc bảo vệ thông tin cá nhân

Thiết lập một hệ thống bảo mật cho cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng

Thiết lập các quy tắc cho việc truyền dữ liệu xuyên quốc gia tại cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng

Luật này bao gồm các khoản mục (subdivision) hỗ trợ của các quy định chỉ rõ mục đích của nó. Ví dụ, Quy định và Biện pháp Bảo vệ an ninh CII để Đánh giá Bảo mật đối với việc Chuyển Thông tin Cá nhân và Dữ liệu Quan trọng Xuyên biên giới. Tuy nhiên, luật vẫn chưa được gọi là cố định, vì các cơ quan chính quyền của Trung Quốc đang bị chiếm đóng với việc xác định các luật bất ngờ hơn để tương ứng tốt hơn với Luật An ninh mạng. Bằng cách kết hợp các luật đã có từ trước về VPN và bảo mật dữ liệu vào Luật An ninh mạng, chính phủ Trung Quốc đang củng cố luật kinh doanh tại Trung Quốc.

Luật An ninh mạng cũng đưa ra các quy định và định nghĩa chi tiết về trách nhiệm pháp lý hợp pháp (legal liability). Đối với các loại hành vi (conduct) bất hợp pháp khác nhau, Luật đặt ra nhiều hình phạt khác nhau, chẳng hạn như phạt tiền, đình chỉ cải chính, thu hồi giấy phép và giấy phép kinh doanh, và các hình phạt khác. Luật theo đó (accordingly) cấp cho cơ quan quản lý hành chính và an ninh mạng các quyền và hướng dẫn để thực hiện việc thực thi pháp luật đối với các hành vi bất hợp pháp.

Mặc dù sự kiểm duyệt ảnh hưởng đến toàn bộ quốc gia, nhưng nó không ảnh hưởng đến các khu vực hành chính đặc biệt của Trung Quốc như Hồng Kông và Ma Cao. Điều này là do các khu vực này được hưởng quyền tự chủ cao, như được quy định trong luật địa phương và nguyên tắc ” Một quốc gia, hai chế độ”.

Luật này đã gây ra các khiếu nại cả trong nước và quốc tế do từ ngữ của nó. Các công ty và doanh nghiệp nước ngoài tại Trung Quốc bày tỏ lo ngại rằng luật này có thể cản trở các khoản đầu tư trong tương lai vào Trung Quốc, bởi vì luật pháp hiện yêu cầu họ “lưu trữ dữ liệu của họ trên các máy chủ địa phương do luật pháp Trung Quốc quản lý và hợp tác với các cơ quan an ninh quốc gia Trung Quốc nếu được yêu cầu”, có khả năng thỏa hiệp bí mật kinh doanh và thông tin nhạy cảm.

Điều 9 của luật an ninh mạng quy định rằng “các nhà khai thác mạng phải tuân thủ các quy tắc xã hội và đạo đức thương mại, trung thực và đáng tin cậy, thực hiện nghĩa vụ bảo vệ an ninh mạng, chấp nhận sự giám sát từ chính phủ và công chúng, và chịu trách nhiệm xã hội”. Điều khoản mơ hồ như vậy bị nghi ngờ làm tăng lực lượng bảo vệ của chính phủ để giải thích và khẳng định sự cần thiết phải can thiệp. Những can thiệp như vậy sẽ bao gồm các cuộc điều tra có thể phân tán vào các hiệp hội thương mại chính phủ yêu cầu kiểm tra tại chỗ tại công ty nước ngoài.

Các công ty nước ngoài hiện được đặt giữa hai lựa chọn: Một, họ có thể đầu tư vào máy chủ dữ liệu mới ở Trung Quốc để tuân thủ nội địa hóa dữ liệu hoặc chịu chi phí mới để thuê một nhà cung cấp máy chủ địa phương, chẳng hạn như Huawei, Tencent hoặc Alibaba, đã chi hàng tỷ đô la trong những năm gần đây để thành lập các trung tâm dữ liệu trong nước như là một phần của Kế hoạch 5 năm Trung Quốc của Bắc Kinh (2011-2015). Đầu tư đáng kể của các công ty công nghệ Trung Quốc trong những năm gần đây, một trong những lý do chỉ trích luật mới, tin rằng nó được thiết kế một phần để củng cố ngành quản lý dữ liệu và viễn thông nội địa Trung Quốc chống lại các đối thủ toàn cầu.

Chủ tịch của AmCham South China, Harley Seyedin tuyên bố rằng các công ty nước ngoài đang phải đối mặt với những lo ngại lớn vì nó đã làm tăng đáng kể chi phí hoạt động và có tác động lớn đến cách thức kinh doanh ở Trung Quốc. Cụ thể hơn, ông tuyên bố rằng luật an ninh mạng tiếp tục tạo ra “sự không chắc chắn của cộng đồng trong cộng đồng đầu tư và điều đó dẫn đến, tối thiểu, hoãn một số khoản đầu tư R&D”.

Luật này đã bị chỉ trích rộng rãi bởi các nhà hoạt động xã hội vì hạn chế tự do ngôn luận. Ví dụ, luật yêu cầu thẳng thừng hầu hết các dịch vụ trực tuyến hoạt động tại Trung Quốc phải thu thập và xác minh danh tính người dùng của họ và khi được yêu cầu phải giao thông tin đó cho cơ quan thực thi pháp luật. Các nhà hoạt động tuyên bố rằng chính sách này ngăn cản mọi người tự do bày tỏ suy nghĩ của họ trực tuyến.

Bàn Về Luật An Ninh Mạng Của Trung Quốc

Ngày 7/11/2016, Trung Quốc chính thức thông qua Luật An ninh mạng đang bị các doanh nghiệp nước ngoài, phương Tây lên án là “thắt chặt tự do ngôn luận trên mạng”, với chế tài “yêu cầu các doanh nghiệp phải “khai thác các cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng” để lưu trữ thông tin cá nhân và dữ liệu kinh doanh quan trọng ở Trung Quốc” và ” khi có yêu cầu của cơ quan an ninh, các doanh nghiệp phải “hỗ trợ kỹ thuật” để họ điều tra ” gây nguy cơ cho “các công ty nước ngoài có thể bị mất sở hữu trí tuệ tại Trung Quốc hoặc phải làm một backdoor (cửa hậu trong phần mềm của mình) để theo dõi người dùng tại Trung Quốc “…

Theo chính quyền Trung Quốc, việc thông qua đạo luật An ninh mạng là để chống lại những đe dọa của tin tặc, khủng bố. Quốc hội Trung Quốc đã thông qua đạo luật này và nó sẽ có hiệu lực từ tháng 6.2017, như là “một nhu cầu khách quan” do Trung Quốc có một mạng lưới Internet quá rộng lớn.

Luật này bao gồm 7 chương với tổng cộng 79 điều, nội dung gồm 6 vấn đề chính: xác định rõ nguyên tắc về chủ quyền trong không gian mạng; xác định nghĩa vụ đảm bảo an ninh đối với sản phẩm mạng và nhà cung cấp dịch vụ mạng; nghĩa vụ đảm bảo an ninh mạng của nhà vận hành mạng; cải thiện quy tắc bảo vệ thông tin cá nhân; thành lập cơ chế đảo bảo an ninh cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng; thiết lập quy tắc truyền dữ liệu cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng qua biên giới. Ngoài ra, Luật còn xác định phạm vi của cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng; đề ra các biện pháp trừng phạt thích hợp đối với các tổ chức và cá nhân nước ngoài tiến hành tấn công, phá hoại cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng; tăng cường các quy định trừng phạt đối với các loại tội phạm mạng, tiêu biểu là lừa đảo mạng.

Có một số điểm được nêu ra trong luật này đang khiến giới “đấu tranh dân chủ” ở Trung Quốc, phương Tây lo ngại, đó là:

– Luật này cấm người sử dùng Internet đăng tải nhiều loại thông tin, bao gồm thông tin hủy hoại “danh dự quốc gia, gây rối trật tự kinh tế hoặc xã hội” hoặc nhằm “lật đổ hệ thống chủ nghĩa xã hội”. Người dùng Internet của Trung Quốc đăng thông tin phỉ báng Nhà nước có thể chịu 3 năm tù giam nếu có lượng chia sẻ trên 500 lần hay trên 5000 lượt xem…

– Luật quy định, các công ty cung cấp dịch vụ trực tuyến phải xác minh danh tính thực của người dùng Internet, theo đó việc ẩn danh tham gia trực tuyến bị xem là trái pháp luật. Các công ty này còn phải cung cấp hỗ trợ kỹ thuật cho cơ quan an ninh quốc gia trong việc điều tra tội phạm, bao gồm những người có phát ngôn được cho là trái pháp luật.

Việt Nam hiện mới chỉ có Luật an toàn thông tin mạng, thiên về đảm bảo an toàn thông tin trên mạng, tức mới đề cập đến một khía cạnh “an ninh mạng”. Trong bối cảnh bùng nổ thông tin chống Nhà nước và tội phạm hình sự mạng hiện nay, việc nghiên cứu ban hành một bộ luật tương tự hoặc bổ sung Luật An toàn thông tin mạng để đưa cách giải quyết đến nơi đến chốn với một số vấn đề còn e ngại như: nội dung thông tin và những hành vi trong việc lợi dụng tự do ngôn luận trên internet để chống chính quyền cần được sớm nghiên cứu.

Luật An Ninh Mạng: Việt Nam Có Nên Áp Dụng Giống Trung Quốc?

Câu hỏi đặt ra là liệu Việt Nam có nên áp dụng giống Trung Quốc?

Luật an ninh mạng Trung Quốc vấp phải nhiều chỉ trích quốc tế

Luật an ninh mạng đã được Trung Quốc thông qua vào tháng 11 năm 2016 và có hiệu lực từ tháng 6 năm 2017, bất chấp nhiều lời phản đối và kêu gọi hoãn thực thi từ các chính phủ và các tập đoàn lớn.

Cuối tháng 9 năm 2017, Hoa Kỳ đã đệ trình văn bản lên Hội đồng Dịch vụ WTO (Tổ chức thương mại thế giới) yêu cầu Trung Quốc không áp dụng các đạo luật mới về an ninh không gian mạng và cáo buộc rằng các quy tắc này có thể ảnh hưởng đến các dịch vụ xuyên biên giới thông qua sự hiện diện thương mại ở nước ngoài.

“Các biện pháp của Trung Quốc sẽ làm gián đoạn, ngăn chặn và trong nhiều trường hợp cấm việc chuyển giao thông tin xuyên quốc gia trong hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp”. “Tác động của các biện pháp này sẽ gây ảnh hưởng đáng kể tới các nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài hoạt động ở Trung Quốc, vì các nhà cung cấp này phải thường xuyên chuyển dữ liệu về trụ sở chính và các chi nhánh khác”.

Trước đó, một liên minh toàn cầu bao gồm Liên minh Kinh doanh Phần mềm (Business Software Alliance), Phòng Thương mại Hoa Kỳ và các nhóm thương mại đại diện cho các công ty bảo hiểm, CNTT và các nhà sản xuất từ Anh, Nhật, Úc, Mexico và Hàn Quốc đã kêu gọi Bắc Kinh ngừng việc thực thi Luật an ninh mạng mới vì luật này vi phạm các cam kết về tự do thương mại của Bắc Kinh.

Nhiều doanh nghiệp cho biết rằng họ sẽ phải đấu tranh để hoạt động dưới chế độ mới và những từ ngữ mơ hồ của các quy định này sẽ khiến các công ty nước ngoài gặp khó khăn.

Tuy nhiên, nhà cầm quyền Bắc Kinh không có hồi đáp về những cáo buộc này, và các doanh nghiệp trong phạm vi đề cập của luật này sẽ có 19 tháng kể từ tháng 6/2017 để tuân thủ theo các quy định đó.

Như vậy, nếu Việt Nam cũng dự định áp dụng những quy định nói trên, Việt Nam rất có khả năng sẽ chịu những chỉ trích tương tự từ quốc tế, bởi Việt Nam hiện cũng đang là thành viên của WTO và trước đó đã cam kết tại nội dung về thương mại điện tử trong Hiệp định TPP là “Không bên nào yêu cầu đối tượng áp dụng của chương này được sử dụng hoặc lựa chọn địa điểm lắp đặt các cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin trong phạm vi lãnh thổ của bên mình để xem đó như là điều kiện để triển khai công việc kinh doanh trong lãnh thổ đó” (Khoản 2 điều 14.13).

Điều này rất bất lợi với Việt Nam khi đang cố gắng thúc đẩy hợp tác quốc tế, tự do thương mại cũng như trong nỗ lực dần thoát khỏi sự phụ thuộc vào Trung Quốc. Hơn nữa, là một nước nhỏ, Việt Nam cần có nền tảng công nghệ và sự đầu tư quốc tế để phát triển hơn là ở vị thế ra điều kiện làm khó cho các doanh nghiệp nước ngoài.

Hạ tầng công nghệ của Việt Nam còn chưa đủ đáp ứng nhu cầu người sử dụng

Với sự kiểm duyệt thông tin gắt gao, các ông lớn công nghệ trên thế giới như Google, Facebook, Twitter, YouTube, Instagram, Yahoo v.v.. đều bị “cấm cửa” ở Trung Quốc. Tuy thế, từ lâu ở Trung Quốc đã có những “bản sao” nội địa tương tự để phục vụ thị trường hơn 700 triệu người sử dụng internet này.

Baidu là Google của Trung Quốc, WeChat là một “phiên bản” của WhatsApp, Weibo thay thế Twitter, Youku thay cho YouTube, Ren Ren thay Facebook, QQ Mail thay Gmail. Về thương mại điện tử thì Amazon hay eBay không có cửa để vượt qua gã khổng lồ Alibaba của tỷ phú Jack Ma.

Sự thống trị của các công ty quốc nội ở thị trường Internet tại Trung Quốc không chỉ được hậu thuẫn bởi cơ sở hạ tầng lớn mạnh sẵn có, nguồn tài chính dồi dào, mà còn ở sự bảo hộ rất lớn từ chính phủ với những quy định hết sức khắt khe với doanh nghiệp nước ngoài. Đó cũng là cách để chính phủ Trung Quốc kiểm soát người sử dụng mạng và kiểm soát an ninh mạng triệt để.

Trở lại với Việt Nam, dự thảo luật an ninh mạng nếu được thông qua có thể sẽ khiến những công ty như Google, Facebook, YouTube v.v.. không thể đáp ứng được các quy định, và không còn hoạt động tại Việt Nam nữa. Trong khi đó, hạ tầng của Việt Nam với những hạn chế về mặt công nghệ, tiện ích, tính năng chưa đủ sức đáp ứng nhu cầu giao lưu, trao đổi và kinh doanh của người dân và doanh nghiệp. Nếu Việt Nam gián tiếp hạn chế người dùng với hệ thống hạ tầng của riêng mình như vậy, thì với trình độ, nguồn lực và quản lý đều còn yếu kém sẽ tự đưa mình vào thế cô lập, kìm hãm giao thương và tự do thông tin.

Trong bối cảnh hiện nay, phần lớn người dùng tại Việt Nam đã quen thuộc và sử dụng các kênh thông tin trên trong cuộc sống và công việc hàng ngày, việc ngừng cung cấp dịch vụ sẽ không chỉ gây ra sự tê liệt về thông tin liên lạc, mà còn gây nên tâm lý bất mãn, tiêu cực của người dân cũng như sự xáo trộn mạnh mẽ trong hoạt động của hàng trăm nghìn doanh nghiệp, gây thiệt hại to lớn đến nền kinh tế.

Đảm bảo an ninh mạng không có nghĩa là hạn chế sự phát triển và đi ngược với xu thế chung của thế giới

Có thể thấy một nội dung chính quan trọng mà hai luật an ninh mạng của Trung Quốc và Việt Nam đều nhấn mạnh vào, đó là việc bảo đảm an ninh quốc gia, bảo vệ nhà nước, chống phá rối an ninh mạng…

Không thể phủ nhận không gian mạng tiềm tàng nhiều nguy cơ và ảnh hưởng tiêu cực như việc vi phạm sở hữu trí tuệ, vi phạm bản quyền, nguy cơ gián điệp; hay kẻ xấu lợi dụng môi trường Internet để phát tán thông tin độc hại, tung tin giả, vu khống bôi nhọ cá nhân tổ chức…

Tuy nhiên, giải pháp khắc phục không nên là kiểm duyệt kiểm soát một cách cực đoan, không phù hợp với điều kiện của quốc gia và xu thế phát triển chung của thế giới. Mạng Internet chỉ đóng vai trò như một nền tảng công nghệ trung gian nơi người sử dụng chia sẻ thông tin, vì vậy, việc xử lý những tiêu cực do mạng Internet mang lại không thể chỉ nhắm vào “công cụ” là có thể giải quyết.

Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) trong văn bản gửi Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội để góp ý về dự thảo luật An ninh mạng cũng đã nêu quan điểm rằng việc đặt máy chủ ở đâu không quan trọng bằng quy trình đảm bảo an ninh mạng đối với dữ liệu trên đó. Máy chủ đặt ở đâu cũng sẽ không có ý nghĩa về an ninh thông tin nếu quy trình, kỹ thuật, công nghệ không đáp ứng yêu cầu chuẩn mực.

Mặt khác, VCCI chỉ ra quy định phải đặt máy chủ tại Việt Nam trong dự luật là trái với các cam kết trong Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU (EVFTA), quy định về Thương mại điện tử tại Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Việt Nam đã tham gia.

Đối với quy định phải xác thực danh tính người dùng, với hơn 50 triệu người sử dụng Internet và hơn 46 triệu người dùng mạng xã hội tại Việt Nam như hiện nay, việc có đủ thiết bị lưu trữ, hạ tầng, kinh nghiệm, con người để quản lý được khối dữ liệu nói trên không đơn giản, chưa kể nguy cơ rò rỉ thông tin và doanh nghiệp hay cá nhân lợi dụng thông tin vào những mục đích trái phép.

Do đó, việc liệu Việt Nam có nên áp dụng những quy định gây tranh cãi, mang tính áp chế như ở Trung Quốc hay không cần cơ quan quản lý xem xét một cách thiết thực dựa theo điều kiện thực tế ở Việt Nam và theo hướng đặt lợi ích chung của quốc gia, của người dân lên trên. Pháp luật được đặt ra không nên chỉ vì một vấn đề riêng lẻ mà ảnh hưởng tới lợi ích chung của người dân, của quốc gia, của sự phát triển kinh tế xã hội và hội nhập với thế giới.

Luật An Ninh Mạng Của Trung Quốc Và Việt Nam Khác Nhau Ra Sao?

Được thông qua từ tháng 11 năm 2016, luật an ninh mạng tại Trung Quốc có nhiều điểm khác biệt so với luật an ninh mạng tại Việt Nam bởi nhiều lý do. Trong đó, có nhiều ý kiến cho rằng luật này có phần hà khắc đối với công dân mạng tại quốc gia sở tại.

Những điểm chú ý trong luật an ninh mạng trung quốc

Đối với những cá nhân khi tham gia mạng internet tại Trung Quốc họ phải cực kì hạn chế ngôn từ cũng như kiểm soát tốt cảm xúc bởi mỗi điều họ nói ra trên internet đều sẽ được xem như là bằng chứng khi phạm luật an ninh mạng.

Về cơ bản, luật an ninh mạng Trung Quốc khá dài và chi tiết cũng như nhiều điều khoản cần lưu ý, chúng tôi cũng chọn ra những điều luật cần đáng lưu ý nhất trong bộ luật này:

– Tất cả mọi công ty nước ngoài khi vào thị trường trung quốc, theo luật an ninh mạng đều phải đặt máy chủ tại đất nước này và thông báo cho chính quyền địa phương. Yêu cầu này áp dụng yêu cầu trước khi hết năm 2018 các công ty nước ngoài đều phải tuân theo luật.

– Công dân khi sử dụng internet tại Trung Quốc đều phải đăng ký dịch vụ mạng với tên thật, hình ảnh thật, thậm chí phải có chứng minh thư qua hình chụp rõ ràng. Theo giải thích của các chuyên gia bởi vì điều này sẽ gắn liền với bảng xếp hạn hạnh kiểm công dân tại quốc gia tỷ dân.

– Những trang web vi phạm luật an ninh mạng tại Trung Quốc sẽ bị cấm cửa tuyệt đối, không được phép đăng tải bất kì thông tin nào mà chưa thông qua sự kiểm duyệt của siêu máy chủ do chính phủ nước này tạo nên.

– Các công ty chuyên cung cấp giải pháp bảo mật hoặc mã hóa dữ liệu thông qua VPN (Virtual Private Network) đều phải tham gia vào mạng lưới dưới sự kiểm soát của chính quyền Trung Quốc.

Chỉ với 5 gạch đầu dòng chúng tôi nêu lên ở đây cũng đủ để các cá nhân và doanh nghiệp tại Việt Nam thấy rằng khi so sánh với luật an ninh internet tại Việt Nam thì mức độ hà khắc còn kém rất xa.

Luật an ninh mang đến điều gì cho Trung Quốc?

Trung Quốc có hàng loạt những bức tường lửa được so sánh như những tòa thành khổng lồ ngăn chặn những truy cập không mong muốn. Với những Golden Shield hay còn gọi là lá chắn vàng có chức năng giám sát và kiểm duyệt người dùng. Có thể nói rằng gần như Trung Quốc đang là một “ốc đảo internet” cô lập với toàn bộ nền internet toàn thế giới. Và mọi thứ trên đó đang trong tầm kiểm soát của chính phủ Bắc Kinh.

Có tin đồn rằng, họ có cả một đội quân chuyên để kiểm duyệt các tin tức trên mạng internet. Nhiệm vụ chính của họ sẽ lọc mọi tin tức bất lợi cho Bắc Kinh. Tuy nhiên, theo phân tích chúng tôi có được thì đến 700 triệu cư dân mạng tại Trung Quốc thì đội ngũ kiểm duyệt thông tin cũng sẽ lên đến vài chục nghìn người.

Luật an ninh internet Trung Quốc so với Việt Nam ra sao?

Nếu luật an ninh internet Trung Quốc hướng đến việc kiểm soát hoàn toàn cũng như dùng nó như một phương thức để chấm điểm người dân thì luật an ninh internet tại Việt Nam chủ yếu để bảo mật thông tin người dùng cũng như mang đến sự an toàn cho các tổ chức và doanh nghiệp tại Việt Nam

Luật an ninh internet tại Việt Nam so với Trung Quốc có phần dễ thở hơn bởi nhắm hoàn toàn vào những kẻ xấu như tin tặc luôn đe dọa đánh cắp thông tin hoặc dữ liệu tối mật của các cơ quan an ninh chính phủ. Ngoài ra, luật này cũng không trao quá nhiều thông tin cho cơ quan cảnh sát như mọi người đồn thổi, chủ yếu khi có vấn đề xảy ra thì cơ quan an ninh sẽ là nơi đầu tiên tiếp nhận cũng như ra quyết định ngăn chặn sự lan truyền.

Các doanh nghiệp cũng sẽ được luật tại Việt Nam bảo vệ nghiêm ngặt, bởi những truy cập xấu hoàn toàn có thể sẽ bị dập tắt ngay khi vừa chiếm đoạt thông tin và hoàn toàn có thể tìm được ai là người đã đánh cắp thông tin hay có ý định phát tán trên internet.

Cùng việc hợp tác với Synk, Trend Micro sẽ sớm có thêm công nghệ tự tìm kiếm những lỗ hổng bảo mật, tăng cường thêm các chức năng bảo vệ quan trọng cho hệ thống máy tính của các khách hàng thường xuyên.

▪ Doanh nghiệp: https://trendmicro.ctydtp.vn/doanh-nghiep

▪ Cá nhân: https://trendmicro.ctydtp.vn/ca-nhan