Top #10 ❤️ Luật Nhân Quả Giàu Nghèo Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 10/2022 ❣️ Top Trend | Sachkhunglong.com

Giàu Nghèo Theo Luật Nhân Quả

Lời Phật Dạy Về Nhân Quả Đẹp, Xấu, Giàu, Nghèo Của Phụ Nữ

Bài Học Giàu Nghèo Của Ông Bà Xưa, Chớ Có Sai Nên Ai Cũng Phải Biết

Kiếp Này Giàu Nghèo Có Phải Do Nhân Quả?

Giàu Nghèo Trên Đời Không Phải Ngẫu Nhiên Mà Đều Được Sắp Xếp Theo Quy Luật Nhân Quả

Luật Nhân Quả Hãy Tự Mình Thay Đổi Số Phận Để Được Hạnh Phúc Viên Mãn

Trong cuốn sách Nhân quả Giàu Nghèo, Thượng tọa Thích Chân Quang có viết: Giàu là do siêng năng giúp đỡ, bố thí người khác. Nghèo là do hà tiện, bủn xỉn, ích kỷ, không chịu bố thí.

Khi phân tích luật nhân quả đầu tiên này cũng giống như là chúng ta đã chê người nghèo là đời xưa bủn xỉn, ích kỷ. Thật ra không phải như vậy, khi phải phân tích thì buộc chúng ta phải liệt kê hết từng trường hợp. Đây là nhân căn bản nhất chứ không phải là nhân duy nhất của tất cả người mắc nghiệp nghèo, không phải ai nghèo cũng là do bủn xỉn, không phải ai giàu cũng là do tung tiền bừa bãi.

Người không biết đạo Phật, không tin nhân quả mà nghèo, thì có lẽ kiếp xưa do bủn xỉn, ích kỷ. Còn những Phật tử thuần thành bị nghèo thì có thể không phải là do bủn xỉn mà là do nguyên nhân khác, chúng ta sẽ đề cập sau.

Có lần, một thanh niên lên chùa gặp chúng tôi than thở: “Thưa Thầy, đời con khổ quá, bây giờ con chỉ muốn đi chùa cho bớt khổ”. Nghe xong chúng tôi nói: “Con càng đi chùa thì càng khổ, vì con đang tránh né cái nghiệp con đã gây ra từ đời trước”. Vì sao vậy? Vì trên gương mặt người này hiện lên rõ ràng đây là con người khá ích kỷ, chấp nhặt, khó tính, bủn xỉn, hà tiện. Đời này nghèo khổ nên cứ thích đến chùa, đi chơi cho khuây khoả, để cảm thấy mình có giá trị nơi đời sống tâm linh tín ngưỡng. Làm như vậy là trốn tránh nghiệp cũ, càng trốn thì càng nghèo, càng khổ.

Sau đó chúng tôi mới khuyên: “Con phải quay lại đối diện với cái nghiệp nghèo của con, nghiệp của con là do bủn xỉn, phải tự mình sám hối lỗi lầm rồi nỗ lực chuyển nghiệp cho mình bằng cách làm công quả giúp đời giúp người, chưa có khả năng nhiều thì cố gắng bố thí, làm phước từng chút, từng chút một. Đừng thấy ai rủ đi chùa là lật đật đi theo, như thế không thể hết nghèo được”.

Nói nghe thật kỳ, thầy tu mà lại khuyên người ta đừng đi chùa, nhưng đối với người này thì chúng tôi cần phải nói rõ như thế mới có thể buộc họ quay lại đối diện với cái nghiệp bủn xỉn của chính họ.

Rồi cũng trong ngày hôm đó, có hai người một nam một nữ đến thăm chúng tôi. Người nam có gương mặt hà tiện, nghèo khổ hiện ra rất rõ; cô bạn đi cùng có khuôn mặt cực kỳ rạng rỡ, giàu sang và rộng rãi. Hai người đứng cạnh nhau mà mọi thứ hiện lên trái ngược nhau hoàn toàn.

Chúng tôi nói với người nữ: “Con sẽ giàu cả đời con, thậm chí giàu đến cả đời con đời cháu, bởi vì gặp ai con cũng muốn giúp. Con đã vượt qua được cái khó khăn vật chất thì bây giờ tới lúc phải tu, phải mở mang về tâm linh. Con không nên, không được phép đứng yên nơi phước vật chất để rồi thụ hưởng, rất uổng phí”.

Còn với anh bạn đi cùng thì chúng tôi nhắc nhở: “Con còn nghiệp bủn xỉn, nghèo khổ nên phải đập vỡ được nghiệp này, phải chuyển nghiệp để trở nên khá giả hơn rồi sau đó mới nới tới chuyện tu tập tâm linh”. Bởi tu tập tâm linh không hề dễ, phải lấy bề dày của phước làm căn bản, phải có được nền tảng đó hoặc nếu chưa có phước sâu dày thì phải là người biết sống vì người khác, biết làm những việc tạo phước, không bủn xỉn ích kỷ thì mới có thể bắt đầu đi vào tu tập.

Chúng ta hãy tự nhìn lại bản thân mình, kiểm tra xem trong suốt thời gian từ khi sinh ra đến bây giờ, mình có bủn xỉn, ích kỷ, hà tiện không? Hay là cả quá trình sống rất rộng rãi, dễ bố thí, thích giúp đỡ người khác? Cách phát hiện như sau: Người có tính rộng rãi thì lúc nhỏ ra sao không biết nhưng đến khoảng tám, chín tuổi là đã bộc lộ rõ ràng. Nếu người nào đến ba chục tuổi vẫn chưa thấy mình có tính rộng rãi, thì đảm bảo có nghiệp bủn xỉn.

Nghiệp bủn xỉn là như thế nào?

Chúng ta để ý từ những việc nhỏ nhất như hồi nhỏ nếu có bánh thì tìm chỗ kín đáo để ăn một mình, không cho ai thấy. Nếu buộc phải bẻ bánh chia cho bạn thì mình dành phần lớn hơn, nếu được bạn chia bánh thì liếc xem nó đưa cho mình phần nhỏ hay phần lớn. Từ nhỏ đã thể hiện tính so đo, tính toán, bủn xỉn rồi, đến khi lớn lên còn nhiều chuyện hơn nữa. Tính cách điển hình của kiểu người này là cái gì cũng lo cho bản thân trước, ít thông cảm được với nỗi khổ của người khác.

Ví dụ, lần đó mình mua bắp (ngô) luộc từ một gánh hàng rong của một người nghèo. Để chọn cho được trái bắp to ngon nhất, ưng ý nhất, mình đã tàn nhẫn lột vỏ hết trái bắp này đến trái bắp kia ra xem. Không cần biết là sau đó người bán sẽ rất khó bán, vì không ai thích mua những trái lem nhem như thế. Chưa hết, mình còn phải trả giá thật sát mới chịu mua trong khi tiền đầy túi. Chỉ vì miếng ngon, lợi mình mà không biết nghĩ cho người bán, không biết thương người nghèo khổ. Đây là nghiệp bỏn xẻn và ích kỷ, nhân của nghèo khổ về sau.

Hoặc một người không có sự đồng cảm thương yêu đối với những người khó khăn, những hoàn cảnh éo le, những chúng sinh tội nghiệp thì cũng chắc chắn mắc nghiệp bỏn xẻn, ích kỷ và nguy cơ nghèo đói đang chờn vờn trước mắt họ. Như mình đang ngồi ăn một món rất ngon lành thì có con chó chạy đến gần, nó nhìn mình ăn một cách thèm thuồng và vẫy đuôi tỏ ý muốn xin nhưng mình thản nhiên lạnh lùng quay đi, không thèm đếm xỉa đến cái thèm của nó, thì đây là nhân của nghèo khổ.

Người biết thương người, thương vật thì tự nhiên có thể hiểu được nỗi khổ của người khác từng chút, từng chút một. Chỉ cần người khác nhúc nhích gì là họ biết người này đang khổ hay không khổ để lo lắng ngay, họ thương yêu vạn loài tinh tế đến từng vấn đề nhỏ nhất như thế.

Ví dụ có người đến thăm, mình liền nghĩ ngay đến việc người này đi đoạn đường bao xa, có mệt không, bụng đã đói chưa để mà lo cơm nước, lo chỗ nghỉ ngơi. Nếu khách đến chơi mà mình chỉ mãi tiếp chuyện, không để ý đến việc người ta vừa đi một đoạn đường dài, mệt mỏi, bụng đói vì chưa kịp ăn hoặc chưa tiện ăn… đã không để ý mà cũng chẳng hỏi han, thì biết rằng mình thiếu tính vị tha, chỉ chăm chăm lo cho mình, ít nghĩ tới cái cần của người khác. Đó là nghiệp bỏn xẻn.

Thượng tọa Thích Chân Quang

Luật Nhân Quả: Kiếp Này Chúng Ta Giàu Hay Nghèo Do Đâu?

Les Dimanches 16 Décembre 2022 Et 6 Janvier 2022 De 13H30 À 15H30 : Entretiens Sur Le Dharma, En Français Et En Vietnamien, Institut Bouddhique Truc Lâm, Villebon

Vận Mệnh Con Người Bị Chi Phối Bởi 9 Quy Luật Này, Muốn Cải Biến Phải Biết

Doanh Nhân Trẻ Hiểu Rõ Luật Nhân Quả Kinh Doanh

Quy Luật Nhân Quả Về Làm Giàu, Thành Công Được Giới Triệu Phú Thế Giới Nắm Vững Bất Kỳ Ai Cũng Nên Học Hỏi

Kiếp Này Giàu Nghèo Có Phải Do Nhân Quả?

Giàu Nghèo Trên Đời Không Phải Ngẫu Nhiên Mà Đều Được Sắp Xếp Theo Quy Luật Nhân Quả

Luật Nhân Quả Hãy Tự Mình Thay Đổi Số Phận Để Được Hạnh Phúc Viên Mãn

Luật Nhân Quả Nên Hiểu Thế Nào Cho Đúng, Luật Nhân Quả Không Trừ Một Ai

Chùm Bài Giảng Về Luật Nhân Quả

Đàn Bà Cướp Chồng Nghiệp Báo Trả 3 Đời Không Hết, Luật Nhân Quả Không Bỏ Sót Một Ai

Nghèo là do đời xưa bỏn xẻn, keo kiệt, ích kỷ.

Theo kinh phật, khi phân tích luật nhân quả đầu tiên này cũng giống như là chúng ta đã chê người nghèo là đời xưa bỏn xẻn, ích kỷ. Thật ra không phải như vậy, khi phải phân tích thì buộc chúng ta phải liệt kê hết từng trường hợp. Đây là nhân căn bản nhất chứ không phải là nhân duy nhất của tất cả người mắc nghiệp nghèo, không phải ai nghèo cũng là do bủn xỉn, không phải ai giàu cũng là do tung tiền bừa bãi.

Người không biết đạo Phật, không tin nhân quả mà nghèo, thì có lẽ kiếp xưa do bủn xỉn, ích kỷ. Còn những Phật tử thuần thành bị nghèo thì có thể không phải là do bủn xỉn mà là do nguyên nhân khác, chúng ta sẽ đề cập sau.

– Có lần, một thanh niên lên chùa than thở: ” Thưa Thầy, đời con khổ quá, bây giờ con chỉ muốn đi chùa cho bớt khổ“. Nghe xong chúng tôi nói: ” Con càng đi chùa thì càng khổ, vì con đang tránh né cái nghiệp con đã gây ra từ đời trước “. Vì sao vậy? Vì trên gương mặt người này hiện lên rõ ràng đây là con người khá ích kỷ, chấp nhặt, khó tính, bủn xỉn, hà tiện. Đời này nghèo khổ nên cứ thích đến chùa, đi chơi cho khuây khoả, để cảm thấy mình có giá trị nơi đời sống tâm linh tín ngưỡng. Làm như vậy là trốn tránh nghiệp cũ, càng trốn thì càng nghèo, càng khổ.

– Sau đó các thầy mới khuyên: ” Con phải quay lại đối diện với cái nghiệp nghèo của con, nghiệp của con là do bủn xỉn, phải tự mình sám hối lỗi lầm rồi nỗ lực chuyển nghiệp cho mình bằng cách làm công quả giúp đời giúp người, chưa có khả năng nhiều thì cố gắng bố thí, làm phước từng chút, từng chút một. Đừng thấy ai rủ đi chùa là lật đật đi theo, như thế không thể hết nghèo được “. Nói nghe thật kỳ, thầy tu mà lại khuyên người ta đừng đi chùa, nhưng đối với người này thì chúng tôi cần phải nói rõ như thế mới có thể buộc họ quay lại đối diện với cái nghiệp bủn xỉn của chính họ.

Giàu là do rộng rãi, bố thí, giúp người

Rồi cũng trong ngày hôm đó, có hai người một nam một nữ đến thăm chúng tôi. Người nam có gương mặt hà tiện, nghèo khổ hiện ra rất rõ, cô bạn đi cùng có khuôn mặt cực kỳ rạng rỡ, giàu sang và rộng rãi. Hai người đứng cạnh nhau mà mọi thứ hiện lên trái ngược nhau hoàn toàn.

Các thầy nói với người nữ: ” Con sẽ giàu cả đời con, thậm chí giàu đến cả đời con đời cháu, bởi vì gặp ai con cũng muốn giúp. Con đã vượt qua được cái khó khăn vật chất thì bây giờ tới lúc phải tu, phải mở mang về tâm linh. Con không nên, không được phép đứng yên nơi phước vật chất để rồi thụ hưởng, rất uổng phí“.

Còn với anh bạn đi cùng thì các thầy nhắc nhở: ” Con còn nghiệp bủn xỉn, nghèo khổ nên phải đập vỡ được nghiệp này, phải chuyển nghiệp để trở nên khá giả hơn rồi sau đó mới nới tới chuyện tu tập tâm linh “. Bởi tu tập tâm linh không hề dễ, phải lấy bề dày của phước làm căn bản, phải có được nền tảng đó hoặc nếu chưa có phước sâu dày thì phải là người biết sống vì người khác, biết làm những việc tạo phước, không bủn xỉn ích kỷ thì mới có thể bắt đầu đi vào tu tập.

Chúng ta là người rộng rãi, hay mang nghiệp bủn xỉn

Chúng ta hãy tự nhìn lại bản thân mình, kiểm tra xem trong suốt thời gian từ khi sinh ra đến bây giờ, mình có bủn xỉn, ích kỷ, hà tiện không? Hay là cả quá trình sống rất rộng rãi, dễ bố thí, thích giúp đỡ người khác? Cách phát hiện như sau: Người có tính rộng rãi thì lúc nhỏ ra sao không biết nhưng đến khoảng tám, chín tuổi là đã bộc lộ rõ ràng. Nếu người nào đến ba chục tuổi vẫn chưa thấy mình có tính rộng rãi, thì đảm bảo có nghiệp bủn xỉn.

Nghiệp bủn xỉn là như thế nào?

– Chúng ta để ý từ những việc nhỏ nhất như hồi nhỏ nếu có bánh thì tìm chỗ kín đáo để ăn một mình, không cho ai thấy. Nếu buộc phải bẻ bánh chia cho bạn thì mình dành phần lớn hơn, nếu được bạn chia bánh thì liếc xem nó đưa cho mình phần nhỏ hay phần lớn. Từ nhỏ đã thể hiện tính so đo, tính toán, bỏn xẻn rồi, đến khi lớn lên còn nhiều chuyện hơn nữa. Tính cách điển hình của kiểu người này là cái gì cũng lo cho bản thân trước, ít thông cảm được với nỗi khổ của người khác.

– Ví dụ, lần đó mình mua bắp (ngô) luộc từ một gánh hàng rong của một người nghèo. Để chọn cho được trái bắp to ngon nhất, ưng ý nhất, mình đã tàn nhẫn lột vỏ hết trái bắp này đến trái bắp kia ra xem. Không cần biết là sau đó người bán sẽ rất khó bán, vì không ai thích mua những trái lem nhem như thế. Chưa hết, mình còn phải trả giá thật sát mới chịu mua trong khi tiền đầy túi. Chỉ vì miếng ngon, lợi mình mà không biết nghĩ cho người bán, không biết thương người nghèo khổ. Đây là nghiệp bỏn xẻn và ích kỷ, nhân của nghèo khổ về sau.

– Hoặc một người không có sự đồng cảm thương yêu đối với những người khó khăn, những hoàn cảnh éo le, những chúng sinh tội nghiệp thì cũng chắc chắn mắc nghiệp bỏn xẻn, ích kỷ và nguy cơ nghèo đói đang chờn vờn trước mắt họ. Như mình đang ngồi ăn một món rất ngon lành thì có con chó chạy đến gần, nó nhìn mình ăn một cách thèm thuồng và vẫy đuôi tỏ ý muốn xin nhưng mình thản nhiên lạnh lùng quay đi, không thèm đếm xỉa đến cái thèm của nó, thì đây là nhân của nghèo khổ.

Thế nào là người rộng rãi

– Người biết thương người, thương vật thì tự nhiên có thể hiểu được nỗi khổ của người khác từng chút, từng chút một. Chỉ cần người khác nhúc nhích gì là họ biết người này đang khổ hay không khổ để lo lắng ngay, họ thương yêu vạn loài tinh tế đến từng vấn đề nhỏ nhất như thế.

– Ví dụ có người đến thăm, mình liền nghĩ ngay đến việc người này đi đoạn đường bao xa, có mệt không, bụng đã đói chưa để mà lo cơm nước, lo chỗ nghỉ ngơi. Nếu khách đến chơi mà mình chỉ mãi tiếp chuyện, không để ý đến việc người ta vừa đi một đoạn đường dài, mệt mỏi, bụng đói vì chưa kịp ăn hoặc chưa tiện ăn… đã không để ý mà cũng chẳng hỏi han, thì biết rằng mình thiếu tính vị tha, chỉ chăm chăm lo cho mình, ít nghĩ tới cái cần của người khác. Đó là nghiệp bỏn xẻn.

Theo lời Phật dạy, để làm một bậc Thánh thì trước tiên là phải đập vỡ nghiệp bỏn xẻn. Trong Tứ thánh quả, từ sơ quả Tu Đà Hoàn, nhị quả Tư Đà Hàm, tam quả A Na Hàm và tứ quả A La Hán thì người chứng sơ quả Tu Đà Hoàn được Phật định nghĩa rất rõ ràng là người “không có đôi bàn tay nắm lại, sống với tâm tràn đầy vị tha”.

Bài Học Giàu Nghèo Của Ông Bà Xưa, Chớ Có Sai Nên Ai Cũng Phải Biết

Lời Phật Dạy Về Nhân Quả Đẹp, Xấu, Giàu, Nghèo Của Phụ Nữ

Giàu Nghèo Theo Luật Nhân Quả

Luật Nhân Quả: Kiếp Này Chúng Ta Giàu Hay Nghèo Do Đâu?

Les Dimanches 16 Décembre 2022 Et 6 Janvier 2022 De 13H30 À 15H30 : Entretiens Sur Le Dharma, En Français Et En Vietnamien, Institut Bouddhique Truc Lâm, Villebon

Giàu Nghèo Trên Đời Không Phải Ngẫu Nhiên Mà Đều Được Sắp Xếp Theo Quy Luật Nhân Quả

Luật Nhân Quả Hãy Tự Mình Thay Đổi Số Phận Để Được Hạnh Phúc Viên Mãn

Luật Nhân Quả Nên Hiểu Thế Nào Cho Đúng, Luật Nhân Quả Không Trừ Một Ai

Chùm Bài Giảng Về Luật Nhân Quả

Đàn Bà Cướp Chồng Nghiệp Báo Trả 3 Đời Không Hết, Luật Nhân Quả Không Bỏ Sót Một Ai

Luật Nhân Quả Không Bỏ Sót Một Ai

Trên đời, việc giàu nghèo không phải ngẫu nhiên mà có, điều này được quyết định bởi cả một quá trình cố gắng, phấn đấu không ngừng nghỉ của một người nào đó. Nói cách khác, giàu nghèo là do nhân quả.

Một người chân chính sẽ hiểu được sự hướng thiện. Tất nhiên trên đời này không có thứ thần thánh nào can thiệp vào quy luật sống nhân quả của con người. Có nghĩa là chúng ta hành xử đúng đắn, hướng tâm đến cái thiện tự khắc cuộc đời sẽ an yên, thoải mái cả về tiền bạc lẫn tinh thần. Ngược lại, sống thất đức, hành việc ác, không chỉ suy tư, lo lắng mà đường làm ăn, sự nghiệp cũng lận đận.

Có một điều vô cùng hiển nhiên đó là con người càng tham càng khổ. Lòng tham khiến họ bất chấp kiếm lợi, bất chấp hại người, để đến khi nhận ra, sản nghiệp xây dựng lên bỗng chốc cũng tiêu tan. Do đó, làm ăn phải đặt lợi ích của cộng đồng lên trước lợi ích của bản thân thì sự nghiệp mới bền vững, lớn mạnh.

Cũng vì thế, con người biết được hoàn cảnh bản thân không có nghĩa là nằm đó, an phận mà luôn phải có sự cố gắng, đóng góp cho cả xã hội. Thiếu thốn vật chất cũng đừng tham sân si, lòng luôn hướng thiện, có tâm có đức mới có quả ngọt trong tương lai.

Nghĩ đơn giản hơn, không gieo quả tốt thì tìm đâu ra trái ngọt, gieo quả xấu ắt hẳn trong lòng cũng sẽ có gợn sóng và việc đón nhận đắng cay là điều dễ hiểu.

Những người không có tâm đức thì tài sản có nhiều đến đâu theo thời gian cũng sẽ lụi tàn dần. Bởi vì thế hãy nghĩ cho thông. Vật chất vốn chỉ là thứ ngoài thân. Nên đừng vì nó mà bất chấp thủ đoạn hãm hại những người xung quanh, kiếm tiền bằng cách này cũng chẳng vẻ vang, vinh dự gì.

Vậy mới thấy, tiền kiếm bằng cái tâm, cái lương thiện mới tồn tại được lâu. Làm gì, cũng lấy luật nhân quả ra soi sáng, cuộc sống sẽ tốt hơn rất nhiều.

Kiếp Này Giàu Nghèo Có Phải Do Nhân Quả?

Bài Học Giàu Nghèo Của Ông Bà Xưa, Chớ Có Sai Nên Ai Cũng Phải Biết

Lời Phật Dạy Về Nhân Quả Đẹp, Xấu, Giàu, Nghèo Của Phụ Nữ

Giàu Nghèo Theo Luật Nhân Quả

Luật Nhân Quả: Kiếp Này Chúng Ta Giàu Hay Nghèo Do Đâu?

4 Định Luật Kiếm Tiền Người Nghèo Nên Học Của Người Giàu

5 Quy Luật Kiếm Tiền Của Người Do Thái

10 Quy Luật Kiếm Tiền Của Người Do Thái, Nghìn Năm Vẫn Đúng

Đầu Tư: 8 Định Luật Kiếm Tiền Làm Giàu Có Hệ Thống

Cập Nhật Sách Pháp Luật Về Tiền Lương, Tiền Thưởng

Sách Bộ Luật Lao Động Chính Sách Tiền Lương Tiền Thưởng

Nhiều người nghèo khâm phục cách kiếm tiền của giàu mà không biết họ đều có những quy luật riêng trong sự cố gắng phấn đấu để phát triển bản thân và xã hội

Thất bại là để tiến đến thành công

Không nản lòng trước mỗi thất bại, Edison luôn cho rằng đó là điều cần thiết cho cuộc sống, điều đó đã chứng minh phương pháp đó là bất khả thi để mình rút kinh nghiệm.

Nhiều người vẫn nhắc lại việc sợi đốt của bóng đèn đã phải trải qua hơn 6.000 cuộc thử nghiệm mới có thể thành công như một điển hình về sự kiên trì và tư duy ý nghĩa đó của Edison.

Đâu đâu cũng có tiền, kiếm tiền khó, nhưng biết cách thì lại dễ!

Hỏi trời đất bao la, thế gian kia ai là bá chủ giàu có!

Vì sao họ có thể kiếm tiền còn bạn thì không?

Suy cho cùng, muốn kiếm tiền thì phải thích tiền, phải có nhận thức chính xác về tiền, nếu không tiền sẽ không tự tìm tới bạn.

Đồng tiền không có lỗi, nó chỉ là hóa thân của giá trị, là hiện thân của hiện thực, là sự hồi đáp của trí tuệ.

Có câu “Nhân dĩ loại tụ, vật dĩ quần phân” ý chỉ “Vật tụ theo loài, người phân theo nhóm”.

Bạn phải có một sự quan tâm nhất định đối với đồng tiền, cảm giác thích thú kiếm tiền, thích tiền thì tiền ắt thích bạn.

“Đâu đâu cũng có tiền, kiếm tiền thật dễ dàng”, bạn cần phải xác lập rõ quan niệm trên.

Nếu bạn cảm thấy kiếm tiền thật khó thì kiếm tiền sẽ trở nên vô cùng khó khăn với bạn.

Những nhà đại phú không bao giờ có khái niệm rằng kiếm tiền quá khó khăn mà họ chỉ cảm thấy tiêu tiền mới là khó.

Bạn phải ghi nhớ rằng, kiếm tiền thực chất rất dễ dàng, động não một tí thì tiền sẽ đến với bạn.

Đây không phải là dạy bạn khoe khoang mà đây chính là nền tảng tư tưởng của những người kiếm nhiều tiền và những nhà triệu phú, bạn không thể không nhìn nhận.

Phải trở thành người dẫn đầu

Muốn có ưu thế trong một lĩnh vực bạn phải trở thành người đi đầu ở lĩnh vực đó.

Dù tỷ suất hoàn vốn như nhau nhưng một khi bạn là người dẫn đầu thì sẽ dễ dàng có được lợi ích nhiều hơn so với những người cùng ngành mà yếu hơn.

Vì vậy, khi người Do Thái giành được ưu thế trong kinh doanh, họ sẽ cố gắng tạo được đột phá mạnh mẽ hơn.

Khi đối thủ mạnh khác xuất hiện, họ sẽ thay đổi chiến lược, phát huy điểm mạnh của mình và tìm ra điểm yếu của đối phương.

Học cách suy nghĩ độc lập, không theo trào lưu một cách mù quáng

Cá bống lấy con cá khỏe mạnh làm thủ lĩnh tự nhiên và dù hành động của con cá bống thủ lĩnh này có bất bình thường thì những con cá bống khác vẫn mù quáng đi theo sau.

Từ tư duy đó, người Do Thái đã rút ra bài học cần phải suy nghĩ độc lập, không chạy theo trào lưu một cách mù quáng.

4 Định Luật Kiếm Tiền Của Người Giàu Có

8 Định Luật Về Cách Kiếm Tiền

8 Định Luật Kiếm Tiền Của Nhà Giàu Mà Người Nghèo Không Biết

Kiếm Tiền Từ Youtube Như Thế Nào & Ví Dụ Cụ Thể

Vay Tiền Không Trả Phải Làm Sao? Vay Nợ Tiền Không Trả Phạm Tội Gì?

🌟 Home
🌟 Top