Top 10 # Yêu Cô Nàng Luật Sư Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Sachkhunglong.com

Yêu Một Cô Nàng Luật Sư

Yêu một cô nàng luật sư(LS) thường bị coi là “gặp phải quỷ dữ”. Đấy là lời giang hồ vẫn kháo nhau vậy. Nghe đồn rằng, con gái học luật vừa khô khan, cứng nhắc, lại đầy một bụng lý luận, trong đầu lúc nào cũng chỉ trực chiến đấu, chiến tranh và cố thủ (thực ra là bộ ba tranh luận-tranh giành-bảo vệ). Không những vậy, người ta còn bảo “lấy con gái luật về để cãi lại cả ngày à”, “các cô học luật ghê gớm lắm, chẳng cô nào vừa đâu”,… . Ui, nghe vậy cũng thấy sợ :)) Thấy ngán ngẩm làm sao! Giang hồ thì đồn vậy, còn người trong ngành đương nhiên phải thấu hiểu và động viên nhau “con gái học luật vất vả lắm”, chẳng nhiều người theo được đến cùng, mà có theo thì cũng “không ế lại ly hôn”… . Quá ác !!! Ơ, vậy ra con gái luật thật sự khô khan? Cứng nhắc? Khó chiều? Và luôn bảo thủ??? Nói thế là bởi, con gái dù học gì thì vẫn cứ là con gái thôi, vẫn thuộc phái yếu, và vẫn có khi nhu mì, hiền khô. Một cô nàng giáo viên có thể nhìn là thấy nữ tính và hiền thục. Một bạn trẻ học kinh doanh thường thể hiện ra ngoài vẻ linh động, hoạt bát. Một cô gái mỹ thuật sẽ hay mơ mộng trời trăng mây biển. Và một cô nàng LS ư? Chắc hẳn là lúc nào cũng thích nói lý lẽ rồi. Nhưng so sánh thế để làm gì? Không phải để khẳng định, họ học hay làm nghề đó, nên họ là người như vậy, chắc chắn là người như vậy, lúc nào cũng tỏ ra như vậy. Đó là một khẳng định hết sức chủ quan, đánh giá ở góc độ một tư duy thông thường. So sánh như thế, chỉ để thấy rằng, đó là những điểm chung dễ nhìn thấy ở những người có cùng ngành nghề với nhau. Đó, không phải là tất cả. Đó, không nên đánh giá một chiều. Tính cách của con người có trước khi họ bước chân vào con đường nghề nghiệp và luôn thay đổi trong quá trình sống. Nói những người làm nghề này thường có tính cách đặc trưng cũng không hẳn là sai. Nghề càng phù hợp thế nào thì tính cách càng phát triển mạnh theo xu hướng ấy. Còn ngược lại? Một cô gái mơ mộng, thích những điều viển vông có hợp với việc cả ngày ngồi nghiên cứu những điều luật cứng nhắc?? Một cô nàng ưa nhẹ nhàng, ghét chiến tranh có thể trở thành thầy cãi??? Cô gái nhắc đến ấy, vẫn còn rất thích truyện tranh, mê phim hoạt hình, chơi những trò chơi con nít, sẵn sàng rơi nước mắt vì bất công hay bất cứ câu chuyện cảm động nào,… cô gái ấy có nên và có thể trở thành 1 LS giỏi??? Nói nhiêu vậy cũng lại thấy rằng, một cô nàng LS thì cũng khô khan đấy, thích lý luận và ít khi nhượng bộ lắm. Ờ thì là đúng. Nhưng không phải toàn bộ. Đã nói là, cô gái thể hiện được như vậy do cô ấy yêu nghề, phù hợp với công việc LS, và đó là tư duy nghề nghiệp của cô ấy. Chứ đâu có phải cô ấy là người như vậy! Ngoài thời gian đi làm và bóc tách khỏi các mối quan hệ công việc ra, cô ấy vẫn có những người thân yêu bên cạnh, có những ước mơ ấp ủ, có những thú vui vừa tao nhã lần nhẹ nhàng, gọi chung là có cuộc sống riêng của cô ấy. Đó mới là nơi cô ấy thể hiện hết bản thân mình. Vì thế, yêu một cô nàng LS hãy yêu lấy cô ấy trong thế giới riêng của mình và đồng cảm với cô ấy trong công việc hiện tại. Một cô nàng LS vẫn có thể rất mềm yếu trong chuyện tình cảm, thích dựa dẫm vào một bờ vai và để mặc cho dòng đời xô đẩy :)) Cô ấy có thể cũng đáng yêu lắm chứ. Và dễ thương. Cũng dễ lành. Có khi còn lãng mạn hơn bất cứ cô nàng nào bạn từng biết. Và, yêu hết mình. Đừng bao giờ yêu một cô gái mà không thể chấp nhận được thế giới ngoài thế giới riêng của cô ấy, và ngược lại. Cũng như thế, đừng quyết định yêu rồi lại rời xa chỉ vì không thể hiểu được cô ấy là người như thế nào, tại sao cô ấy cư xử như vậy, cô ấy không thể hi sinh công việc vì tình yêu ư? Và câu hỏi ngu ngốc nhất: “mình là gì đối với cô ấy”. Tại sao? Nếu trong thời gian yêu nhau mà không thể hiểu bản thân có vị trí như thế nào, thì gọi là yêu một cách “vớ vẩn”, mù quáng, dửng dưng. Thế thì đừng gọi là yêu, để mất đi ý nghĩa chân chính của từ đó. Xã hội bây giờ đa dạng hóa rồi. Con người cũng ứng biến linh hoạt hơn với các tình huống, vì thế về cơ bản rất ít người chỉ mang độc một tính cách, một nét hành xử mà nhìn vào ai cũng có thể thấy ngay. Trong xã hội này, người ta dễ dàng đánh giá một con người mà chẳng cần nhìn vào nội tâm của người ấy. Đương nhiên chẳng thể trách móc điều gì, vì nội tâm vốn là thứ không thể trưng ra trước toàn dân thiên hạ. Nhưng, mọi đánh giá vẫn cần được xem xét lại, cập nhật thường xuyên. Bởi suy cho cùng, tính cách, hành xử của mỗi người chúng ta cũng luôn vận động và thay đổi; quan điểm về cuộc sống, con người, sự vật hiện tượng cũng theo đó mà khác đi. Thay vì chủ quan trong suy nghĩ, hãy nhìn nhận một người theo nhiều chiều hướng khác nhau. Ở một góc cạnh nào đó, người ta vốn có thể đồng cảm với những người và những thứ xung quanh mình. Câu chuyện của chúng ta đến đây tạm dừng 🙂 Xin chào và hẹn gặp lại vào lần sau. Trân trọng ./. Written by Sơ Trần (Trần Loan)

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Đọc Cô Nàng Luật Sư

Connie March gập quyển sách lại nhìn đồng hồ. Mới vừa qua 11 giờ, nàng cần ngủ một chút. Công việc thư kí pháp luật của nàng khá mới mẻ với nàng, nàng cần cái đầu thật tỉnh để đáp ứng yêu cầu của người chủ mới. Hannah Jessep là một phụ nữ Á đông xinh đẹp luôn ăn mặc rất quyết đoán với cách trang điểm hoàn hảo và mái tóc tuyệt vời. Nàng là một luật sư hợp đồng cao cấp. Tất cả mọi người đều tìm đến nàng. Nàng là luật sư giỏi nhất như Connie đã từng nghe. Nàng cũng là một trong những cô gái Thái xinh đẹp nhất mà Connie từng thấy. Dĩ nhiên nàng cảm thấy ghen tị. Connie không thể quen được khi là trung tâm của sự chú ý từ bất cứ khách hàng nào vào văn phòng chỉ để theo cô Jessep vào phòng trong của cô ấy để khoa lưỡi chỉ sau cái liếc. Connie cũng khá xinh đẹp, nhưng Cô Jessep mới thực sự đẹp. Điều này làm Connie hơi khó chịu. Connie quay tròn ngắm nhìn những bóng người di chuyển trên tường khi ánh sáng từ đèn đường lọt qua cây tùng ra bên ngoài cửa sổ của nàng. Nàng nhắm mắt lại. Xem phim hay cô nàng luật sưPhim dành cho người trên 18 tuổi: Ban đầu Connie không tin vào tai mình khi điện thoại reo. Có rất ít người biết nàng, và thậm chí ít hơn nữa những người gọi cho nàng tại…. Connie bật dậy nhìn đồng hồ. Đã 12 giờ 15 phút trưa. “Gì thế?” Connie nói khá cộc cằn khi nàng nhấc máy“Connie hả?”“Đúng!”” Jessep đây…Hannah.”“ồ, chào,” Connie nói nhanh, ngồi bật dậy trên giường. Một tay chải tóc, một tay nàng bật điện lên. ” Có việc gì không?” Connie nhắm mắt lại và ước Hannah không nói rằng cô ta bị bắn. ” à, đúng, thực thế. Cô biết đấy tôi đang có chút việc ở nhà, và chợt nhận ra tôi không thể làm một mình được. Tôi tự hỏi liệu tôi có thể thuyết phục cô đến không. Tôi biết như thế hơi lạ lùng nhưng cô biết tôi thế nào rồi,” Hannah nói và khẽ cười“Tôi thực sự không biết gì về cô, Connie nghĩ thầm nhưng nàng không nói với Hannah như thế. Hannah là một phụ nữ giàu có và lập dị. Cô ta đã kém nhận biết khi thuê Connie mặc dù Connie không có đủ trình độ. Connie tận dụng điều đó và học việc mới nhanh như nàng có thể. Và nàng sẵn sàng kiếm việc tốt hơn trong một văn phòng luật khác” Nếu cô mệt vì công việc thì thôi. Dĩ nhiên cô sẽ có một ngày nghỉ. Tôi chắc chắn sẽ không bắt cô làm cả ngày đêm đâu, tôi không phải đốc công”

“Tuyệt thật,” Connie thở dài. Đó thực sự là điều nàng lo nghĩ. Một ca làm việc đêm và buổi nghỉ cho ngày hôm sau rõ ràng là quá tuyệt. Nàng có thể ngủ muộn và đi mua sắm.“Đây là hướng nhà…” Connie ngạc nhiên lần đầu tiên khi nàng có mặt tại một căn hộ khá bình thường. Nàng đã nghĩ đến một căn nhà giá hàng triệu đô với hàng rào cao cửa. Nàng liếc mắt vào hướng dẫn ở lối trước rồi bước lên bậc thang vào lầu hai. Khi xuống nàng nhận ra số 23a. Nàng nhấn chuông và nhìn chằm chằm vào ánh sáng thành phố chiếu vào trước nhà. Hannah hẳn đã xem và có lý do để chọn căn hộ đặc biệt này. Buổi tối thật ấm áp và ẩm ướt. Nàng thích cảm giác se se lạnh thổi vào từ ngoài biển và thốc váy nàng lên. Chân nàng cảm thấy dễ chịu. “Connie,” Hannah nói một cách thân mật từ phía sau nàng, tiếng chào nghe như đón một người bạn cũ, không phải dành cho một người làm công. Connie quay qua gật đầu chào khi Hannah đi qua. Hannah dừng một chút ngắm thành phố rồi quay lại và đóng cửa. “Tôi chưa bao giờ thấy mệt khi ngắm cảnh,” Hannah nói với nụ cười ấm áp.. ” Nó giống nhà cũ của tôi ở Thái Lan, chỉ khác là chúng tôi có sông Chaophraya, không phải một cái vịnh.”“ồ, tôi nghĩ chị sinh ở Mỹ,” Connie nói với nụ cười khiên cưỡng. Hannah lắc đầu không nói.” Tôi có thể hiểu tại sao chị sống trong ngôi nhà đơn giản này,” Connie nói vẻ xấu hổ. ” Tôi đã nghĩ đến một ngôi nhà sang trọng.”

“Tôi thực sự có một ngôi nhà triệu đô, tôi chỉ tách ra phần giữa.”“Như thế nào?” Connie hỏi khi nàng đặt chiếc túi lên bàn trong bếpHannah lắc ngón tay về phía Connie và đưa túi của nàng vào phòng khách. ” Tôi có một nửa ở đây và một nửa ngôi nhà ở Rio,” Hannah nói và cười khúc khích, nàng đặt túi đồ của Connie lên bàn cà phê.” chị thật may mắn,” Connie nói vẻ ghen tỵ, nàng nhìn chằm chằm vào bức tranh đắt tiền trên tường.” May mắn? Đúng, tôi nghĩ thế,” Hannah nói vẻ suy nghĩ. ” Nhưng nó có được từ sự làm việc của tôi”” Vâng, tôi cũng nghĩ thế” Connie nói với cái ngáp dài.Hannah khẽ cau mày nhưng rồi nàng lại cười. Nàng đang mặc một chiếc áo choàng tắm dài bằng lụa với một con công trống ở sau lưng và những ngôi nhà nhỏ ở trước. Connie không thể chê được khả năng thời trang thậm chí chỉ là một sự cầu kì nhỏ vì sở thích của Hannah. Hannah ngồi trên ghế trường kỉ dọc phía Connie và vắt ngang đôi chân quyến rũ của nàng. Chiếc áo choàng tắm trượt mở ra, nhưng Hannah dường như không để ý hoặc quan tâm đến.

” Mẹ tôi là gái điếm ở nhà hàng mát xa, ” Hannah nói với giọng khẽ, ” bà ta bắt đầu làm việc cho một nhà to ở Băng Cốc khi 13 tuổi. Những gã đàn ông Mỹ thích gái trẻ, đó là lý do tại sao tôi không thích đàn ông Mỹ. Tôi sẽ lấy tiền của họ, nhưng đó là tất cả. Mẹ tôi sinh tôi khi bà 16. Không giống như những đứa trẻ được sinh ngoài ý muốn, tôi rất được mẹ yêu quý. Bà lấy tiền để sử dụng vào việc tốt là cho tôi học hành đàng hoàng. Bà ấy thậm chí theo tôi suốt 3 năm tại đại học ở Băng Cốc. Tôi dành hết thời gian để đặt kế hoạch cho tương lai và học nói tiếng Anh sõi là một phần trong đó. Tôi quyết tâm đến Mỹ nên đã chuẩn bị. Khi học truờng đại học Băng Cốc, tôi làm thêm ở quầy ba nơi mẹ tôi làm việc.” Hannah nhìn cái nhìn không hiểu của Connie và cười. ” công việc của tôi là đứng trong quầy và hành động như gái điếm nhưng không làm gì hết. Đàn ông mua đồ uống cho tôi và tôi nhận được tiền hoa hồng từ những chai rượu đắt đỏ họ mua. Chúng tôi không bao giờ uống một hớp rượu. Chúng tôi thường uống trà hoặc nước nho, nhưng đàn ông nghĩ họ đang trả tiền một chai whiskey hay sâm panh. Điều này gây cho tôi rắc rồi một đôi lần, tay tôi từng bị gẫy từ đó, cả một vết dao nữa”, Hannah mở áo choáng và chỉ vào bụng dưới của nàng nơi có một vết sẹo nhỏ chỉ cách chiếc quần lót đen có đăng ten của nàng 2, 3 cm. ” Tôi học cách đánh nhau và đánh giá con người chỉ qua cái liếc nhìn, Cuộc đời tôi phụ thuộc vào đó rất nhiều, và sự nghiệp của tôi bây giờ cũng vậy. Tôi hầu như ngủ 3, 4 giờ một đêm, đó là lý do tôi làm muộn như thế này. Tôi tự tiết kiệm tiền để đưa tôi đến đây. Khi tôi bắt đầu học ở đây, tôi nhận thấy hầu hết những khoá học không được công nhận, vì vậy tôi gần như bắt đầu lại việc học hành. Tôi học luật và làm vũ công ngực trần. Tôi múa đến tận 2 giờ sáng và đến trường suốt ngày. Nó gần như là thiên đàng nếu được nghỉ hai ngày và ngủ thoả thích. Giờ tôi ở đây. Tôi chưa bao giờ phải hạ phẩm giá của mình, tôi chỉ cởi quần áo khi tôi thấy thích.” Hannah nói với một nụ cười. Nàng khẽ đá chân sang và nhìn chằm chằm vào Connie với vẻ hài hước “ồ, tệ thật, tôi rất tiếc,” Connie nói với ánh mắt mở to lo lắng.“Để làm gì, tôi ở trên đỉnh thế giới. Tôi nghĩ mình thực sự may mắn”“Nhưng tôi ý muốn nói sau tất cả những công việc nặng nhọc của chị, mẹ chị ra sao?” Connie nói giật cục.

“Mẹ tôi đã có nhà nhờ chút giúp đỡ của tôi. Đó là giấc mơ của bà. Bà cũng có 16 cơ sở nhỏ ở quận này. Bà định sở hữu nửa quận này trong 10 năm nữa. Tôi cũng mua nhà ở đó, nhưng nó gần như thuộc về mẹ tôi. Bà có hàng tá tình nhân phục vụ và rất nhiều bạn bè từng làm với bà. Bà ngồi và kể về những việc tôi đã làm ở đây và tôi giàu có như thế nào.”“Ôi, Hannah, tôi rất tiếc,” Connie nói đầy ý nghĩa ” nếu chị có một con dao sắc, tôi chỉ muốn cắt họng mình và chết cùng nó”“Đó là một sự lãng phí vô cùng,” Hannah nói, rồi đứng lên. ” Ngoài ra tôi sẽ không để bất cứ ai chạm đến cái cổ nhỏ đáng yêu của cô, tôi cần cô,” Hannah nói, chạm vào cổ Connie khi đi qua. Connie rùng mình khi Hannah vào bếp và gấy ra những tiếng nước chảy.Connie cảm thấy thật tệ và ngốc nghếch. Hannah đã làm cả cuộc đời để có được như hôm nay, công việc của Connie chẳng có gì hơn một cái ý bột phát nảy ra. Nàng đã chăm chỉ vì bất cứ thứ gì kể từ khi tốt nghiệp. Nàng cảm thấy xấu hổ.“Thấy tốt hơn chưa?” Hannah hỏi, đưa cho Connie một ly nước trong khi ngồi trên thành tràng kỉ cạnh nàng. Chiếc áo choàng của nàng lại mở ra, làm phơi bày từng phần một trên đôi chân đẹp của Hannah. Connie nhìn chăm chú một lúc rồi uống hết luôn ly nước. “à không, tôi cảm thấy mình tệ quá. Tôi chưa bao giờ làm gì chăm chỉ, và ở đây tôi làm việc cho chị. Tôi thật sự không đủ trình độ, chị biết mà.”“Rồi cô sẽ học được. Trường cao đẳng thường mở lớp ban tối về luật và kĩ năng thư k픓Tôi không biết nhưng tôi sẽ kiểm tra lại ngay”Hannah rút tay khỏi thành ghế, thực ra nàng đang ngồi trên vạt cáo của Connie tới khi Connie trượt lên. Nàng cảm thấy ấm áp khắp thân. Dường như do đồ uống.“Cô muốn biết tôi thấy gì trong tương lai của cô không?” Hannah hỏi, khuôn mặt nàng kề sát mặt Connie.“à, có chứ” Connie nói vẻ lo lắng.“tôi có thể thấy cô là thư kí riêng của tôi, đi du lịch khắp nơi với tôi và phục tùng tôi 24 giờ một ngày.”Hannah đặt bàn tay thân thiện lên đầu gối Connie. Nàng rúng động vì sự tiếp xúc nồng ấm.“Tôi không chỉ nhận cô bởi vì cô có thể đánh được 90 từ một phút, ai cũng có thể làm thế. Tôi nhận cô bởi vì cô rất đáng yêu, xinh đẹp và có thân hình rất tuyệt, đó là một ưu thế cho công việc của tôi và tôi nghĩ chúng ta sẽ hợp nhau. Đối với tôi, đó là tất cả những khả năng mà cô cần để trở thành thư kí riêng của tôi. Dĩ nhiên tốc kí cũng có ích” “Tôi, tôi sẽ tập trung vào đó,” Connie nói. Bàn tay đang làm nàng khó chịu rất nhiều. Nàng không thể tập trung vào thứ gì khác. Nàng không thế nhớ đã có người phụ nữ nào khác đặt tay lên đầu gối nàng trước đây. Thân thiện hay không, điều này thật là rối bời.“Chúng ta đi làm thôi,” Hannah nói và vỗ vào đôi chân trần của Connie rồi quay trở lại ghế ngồi ngang với nàng. Connie không sao tập trung được. Nàng nhìn vào chiếc cặp khi mở ra, nhưng tâm chí nàng để hết vào điểm ấm áp trên đầu gối nàng mà khi nãy Hannah chạm vào.“Connie, cô không sao chứ?” Hannah tò mò hỏi“à, vâng, chắc chắn,” Connie nói và hy vọng vẻ đỏ bừng trên hai má nàng sẽ được che đi trong ánh sáng mờ.“Tốt rồi, đây là những ghi chú mà tôi đã làm,” Hannah kéo một vài tờ giấy màu vàng từ chiếc bàn phía sau. Nàng đọc lướt qua chúng rồi thở dài. ” Tôi muốn một bản hợp đồng lớn đạt tiêu chuẩn với những thay đổi này,” nàng lắc lắc tờ giấy trong không khí rồi đưa cho Connie. Nàng bất ngờ dừng và liếc qua trang cuối cùng.“Chà, tôi cần phải kiểm tra một vài từ trước khi giao cho cô. Cô có thể lấy cho tôi cuốn từ điển to trên đầu giá sách phía sau cô được không?” Hannah chỉ vào tủ sách luật có ba kệ sách phía sau Connie. đó là đặc điểm chính trong phòng khách của nàng.“Trông nó thế nào?” Connie hỏi và liếc nhìn vào đống sách rồi mở chiếc thang gấp ra.“Nó dày 18cm. Có lẽ nó ở giá sách đầu tiên,” Hannah nói rồi tiếp tục đọc.Connie leo lên thang và trèo lên cho đến khi nhìn thấy giá sách trên cùng. “Hannah tôi không thấy” Connie nói khi nàng nhìn lướt một vòng hai giá sách khác. ” Nó phải ở đấy thôi, nó quá to nên không lẫn được,” Hannah nói và tiến tới gần chân nàng. ” kiểm tra trên đỉnh kia xem,” nàng chỉ vào đỉnh giá sách. Connie nhìn xuống lo lắng. Giá sách khá cao và nàng sẽ phải trèo lên tận đỉnh thang.“Đừng lo, tôi sẽ giữ thang cho cô,” Hannah nói từ bên dưới. Connie gật đầu và trèo thêm hai bậc nữ. Nàng thở nhẹ khi cảm thấy Hannah đang hướng mặt vào mông mình, có lẽ khi nàng đổi vị trí. Trong khoảnh khắc, chiếc thang ổn định và Connie giữ lấy giá trên cùng, tìm từ đỉnh ô này đến ô khác. Hannah ngắm nhìn Connie leo thang với cái nhìn kín đáo trên khuôn mặt. Nàng liếc nhìn hai đầu gối trần và chiếc váy ngắn với cặp mông quyến rũ của Connie ngay trước mặt nàng. nàng đẩy mặt vào mông Connie qua lớp vải váy, và nghe Connie thở hổn hển. Nàng quay đi trước khi Connie nhìn xuống. Nâng đầu gối trái lên, Connie trượt bàn chân trái của nàng lên nấc thang cao hơn phía bên phải. Nàng dang rộng ra để nhìn trên đỉnh giá sách. Hannah chớp ngay cơ hội. Nàng khom người xuống nhìn dưới váy của Connie. Nàng tìm thấy một xứ sở thần tiên bên trong đó, nó như một thế giới khác ở đó, một thế giới của những mùi vị đàn bà ngọt ngào, sự ấm áp và sự tươi mát. Hai bắp đùi đầy thịt mềm mại của Connie nhìn quá ngọt ngào. ánh sáng rõ xuyên qua lớp vải váy Connie đủ để Hannah thấy được cái mu ấm áp của Connie đang ép sát vào đáy chiếc quần lót trắng của nàng. Hannah nhận ra ngay Connie không mặc đệm. Hannah di chuyển dần sát dưới váy Connie và sát dần với đáy quần nàng. Nàng hít hà với vẻ của một người sành rượu đang đánh giá một loại vang mới. Nụ cười thoả mãn của nàng lướt ra mà không bị Connie nhận thấy. Connie vẫn đang chăm chú tìm kiếm quyển sách không tồn tại. Lấy một hơi thở sâu để kiềm chế nỗi lo, Hannah nhích thêm. Nàng quay cổ để đầu nàng đối diện với đáy quần của Connie, rồi bật ngờ nàng vươn lên và đặt cái miệng ấm áp của mình lên đáy quần lót Connie. Biết rằng phải làm thật nhanh nên Hannah bú đáy quần lót Connie trong khi bàn tay nàng lần lần đôi chân chắc nịch đầy thịt của Connie. Nàng nghe thấy Connie nói gì đó nhưng lờ đi. Chỉ vài phút sau, Connie đã chảy nước ra. Hannah lấy miệng ngậm lấy quần lót. Nàng có thể nhận thấy âm hộ Connie đang nằm khít khao trong miệng nàng. Cặp đùi Connie đẩy nhẹ vào miệng Hannah. Răng của Hannah cạ cạ lên âm hộ qua lớp vải. Âm hộ của Connie trở nên quá tuyệt.Connie rướn người nhìn lên đỉnh kệ. Đỉnh kệ không có chút bụi nào. Chưa bao giờ có cuốn sách nào trên đó. Trước khi nàng có thể nhìn xuống và nói như thế, nàng cảm thấy có sự chuyển động bên dưới váy mình. Nàng ngạc nhiên khi nhìn xuống và thấy một khoảng phồng lên ngay trước váy nàng chỉ vài giây trước khi nàng cảm thấy đôi má ấm áp trên cặp đùi bên trong nàng. Giây tiếp theo Hannah có sự tiếp xúc đầu tiên với chiếc quần lót no nê. Connie thở hổn hển, nàng không muốn kêu gào nhưng không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra với nàng. Nó quá xa lạ nên nàng không thể tin được điều đang xảy ra, mặc dầu nàng có thể nhìn và cảm nhận được nó. Chỉ cần liếc nhìn nàng đã nhận ra đó là Hannah đang ngậm miệng vào âm hộ nàng.

“Hannah, dừng lại,” Connie thở hổn hển, giữ chặt đỉnh kệ sách vì cuộc sống thân yêu của mình. “Hannah ” Connie lại nói, nhưng hơi ấm bên trong âm hộ nàng thật khó tin. Với tư thế chân trái nâng cao trên thang, âm hộ nàng bị mở rộng ra hoàn toàn không thể chống cự được.Chợt Connie nhận ra mình không muốn Hannah dừng lại. Thực sự nàng hẳn đã nài nỉ Hannah tiếp tục cho đến khi âm hộ đáng thương của nàng hết căng thẳng.“Ôi, tệ thật, quá lạ lùng,” Connie nói, nàng dựa vào kệ làm giá đỡ. Nàng đặt khuỷu tay và đỉnh kệ sách đầy bụi và úp mặt vào đôi bàn tay. Nàng thở hổn hển làm bay cả đám bụi bẩn.Hannah chợt giữ chặt lấy đáy quần lót của Connie bằng đầu ngón tay của nàng và kéo chúng hẳn sang bên. Tiếp xúc trực tiếp đầu tiên giữa đôi môi của Hannah và âm hộ của Connie như một sự bùng nổ nóng bỏng. Connie khẽ rít lên, nàng bấu chặt lấy giá sách trong tuyệt vọng. Cái miệng tham lam của Hannah bú âm hộ trần của nàng trong khi lưỡi Hannah đánh mạnh vào sau thẳm giữa cái đũng nóng bỏng của nàng. Cái lưỡi bên trong nàng tưởng như dài 15cm. Nó như con rắn trườn tới lui thưởng thức và kích thích.“Hannah tôi cần xuống thang,” Connie nói không kịp thở. ” Chân tôi không đứng vững được nữa”Hannah dừng lại đôi chút rồi lại háo hức cuộn tròn lưỡi nàng bên trong âm hộ Connie trước khi giải thoát cho nàng để nàng trèo xuống.“cô muốn bỏ bây giờ sao?” Hannah hỏi giọng ranh mãnh“ồ, không,” Connie nói rồi nhìn xuống vẻ tinh quái. ” chúng ta có thể kết thúc được không?”“chắc chắn. đi vào phòng ngủ.” Hannah nói và đẩy Connie vào với bàn tay trên mông nàng.“Tôi không thể tin được tôi lại làm thế. Nó quá…truỵ lạc,” Connie thở hổn hển” không hẳn. Nó có thể là hình thức yêu nhau cổ nhất trên trái đất. Đàn ông chỉ quan tâm đến của quý của họ. Họ tìm đàn bà nếu không còn gì tốt hơn. Phụ nữ thích được làm tình thực sự, loại sẽ nuôi dưỡng thân thể và trí óc. Nó đã diễn ra hàng thế kỉ. Không may phụ nữ thích cảm thấy một miếng thịt ngon giữa đôi chân họ. Nó đã giúp đàn ông tìm ra một cái lỗ, cho đến gần đây. Giờ chúng ta đã có những miếng thịt hoạt động bằng pin.Thực sự, đã có những dương vật giả bằng kim loại, sừng trâu và ngà voi được tìm thấy trong các hầm mộ ở Ai Cập cổ đại, ở Nam Mỹ và đất nước tôi, nhưng nó giúp cho một người phụ nữ đồng tính xác nhận chúng.” Hannah nói và cười. Nàng đẩy nhẹ Connie vào giường rồi mở ngăn kéo ra. Trong phút chốc nàng đặt lên chiếc bàn đầu giường vài chiếc máy rung khác nhau.“Tôi sẽ thắp sáng đời cô,” Hannah nói, lắc lắc một chiếc dương vật giả mập và ngắn vào mặt Connie. ” lấy vũ khí của cô đi,” nàng nói và chỉ vào đống dương vật giả. Connie nhìn xung quanh ngập ngừng rồi chọn lấy một cái nhỏ và dài làm bằng nhựa trắng.“Xuất sắc” Hannah nói rồi tuột chiếc áo choàng ra. ” nó không có cảm giác thực như cái này nhưng nó sẽ tạo độ rung tốt hơn. Nào, cởi quần áo ra đi,” nàng nói và cười, rồi giúp Connie.Connie bị hấp dẫn bởi cặp vú trần nhỏ và quay ngược lên của Hannah. Chúng nhỏ nhưng rất hoàn hảo. Nàng muốn cảm nhận chúng ngay lập tức, nhưng Hannah muốn thấy cơ thể trần của nàng. Nàng nhận ra các ngón tay Hannah đang nằm trên nút áo nàng, nàng liền cúi xuống và lột chiếc váy ra. Quần lót của nàng giờ ướt đẫm và lạnh. Nhưng nàng sẽ bỏ nó ngay. Nàng có thể về nhà mà không cần mặc nó. “Ôi trời, cô bự quá,” Hannah nói đầy háo hức khi cặp vú Connie được giải thoát khỏi chiếc nịt vú. ” tôi chưabao giờ hoài nghi chúng quá lớn với chiếc nịt vú cô mặc.”“Tôi không thích phơi bày chúng,” Connie nói vẻ ngượng ngùng“Bằng mọi cách phải phô bày chúng, như thế sẽ tốt cho công việc của chúng ta”“Tại sao chị không tận dụng cơ thể chị?” Connie nói vẻ không thoải mái khi bàn tay Hannah bắt đầu kéo mạnh quần lót nàng.“Chắc chắn. Đó là một sự biến đổi của cách mời rượu trước đây. Bây giờ thì là mời hợp đồng,” Hannah cười. ” chúng vẫn phải chi tiền và tôi giờ vẫn lãi”Cuối cùng Connie hoàn toàn trần truồng. Nàng giúp Hannah cởi quần lót nàng ra. Hannah làm như một người chị hơn là một người tình. Nàng nhảy lên hét to trong thích thú khi Connie cởi chiếc quần lót có đăng ten đen của nàng.“Hannah tôi không thoải mái với việc phụ nữ đồng tính này. Nhưng giờ tôi thích nó,” Connie nói với vẻ hoàn toàn ngiêm túc.“Tôi hy vọng cô sẽ thích,” Connie nói. ” Tôi đã yêu thân thể hiếm có của cô ngay từ phút cô bước vào phòng phỏng vấn. Tôi tưởng tượng về cô hằng đêm khi tôi dùng dương vật giả” Hannah nói và cười bẽn lẽn.“Nào, chúng ta kết thúc đi,” Connie nói, nàng quíu hai chân lại khi nàng ngồi trên giường hoàn toàn trần truồng.” Tôi muốn kiểu 69, cô biết kiểu đó không” Hannah hỏi“chắc chắn. Ai ỗung biết mà.” Connie nói, cảm thấy hơi ấm giữa đôi chân cô đang trở lại. ” chị muốn tôi làm cho chị phải không?” Connie nói vẻ không thoải mái.“Không nếu như cô không muốn, dùng dương vật giả vậy”“Tôi sẽ cố.” Connie hứa khi Hannah đặt lưng lên giường và chiếm chỗ của nàng. Connie cảm thấy rất ngượng ngùng bỡ ngỡ. Nàng không biết làm gì và khi nào, nàng chỉ muốn tình dục trước khi nàng bùng nổ.“Nào, thả lỏng và mở rộng chân ra,” Hannah nói và chuyển quanh để đầu gối nàng sát đầu của Connie. ” Cô cần đặt chiếc gối bên dưới đầu” Hannah nói và túm lấy một chiếc gối.“Tại sao?”“Bởi vì phụ nữ không có dương vật, cô sẽ phải dướn cổ để có thể chạm vào một người đàn bà,” Hannah nói và cười” à đúng, tại tôi lo sợ quá,” Connie nói, hơi thở nàng rung lên.“Tôi biết, nó không tuyệt vời sao?” Connie không trả lời bởi Hannah vừa đặt một chân lên đầu nàng. Mặt nàng đang đối diện với âm hộ của người đàn bà xinh đẹp. Nó thật lạ và thật đáng yêu. Connie tiến sát để hít mùi của Hannah. Trong khi đó, đôi môi Hannah hôn chặt lấy âm đạo Connie. Connie thở hổn hển, mắt nàng mở to và nàng tự động dang rộng chân ra để Hannah dễ dàng tiếp cận hơn. Nàng rúng động khi lưỡi Hannah đang khám phá cái hang sâu thẳm của nàng. Cái lưỡi trườn khắp trong nàng,

Yêu Xa Nhớ Lắm, Yêu Xa Cô Đơn Nhiều Lắm!

blogradio.vn – Người ta vẫn hay rỉ tai nhau: “Yêu xa khó lắm, yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm”… em biết,… em biết rằng tình yêu vốn chẳng dễ dãi với một ai. Và với yêu xa thì lại càng không dễ dàng gì. Em chẳng thể nào kể hết những cảm giác mà yêu xa mang lại anh à, chỉ biết rằng trong giây phút nào đó chỉ cần nghĩ về anh là ấm cả tim em.

Anh à! Cuộc đời này vốn dĩ không ai học được chữ “ngờ” và luôn loay hoay đo độ ngắn dài của chữ “nếu”. Và, em cũng không biết nữa đoạn đường mà hai ta đang đi và sắp sửa tới sẽ có những gì ở phía trước. Dẫu chăng bước chân ta có lỗi nhịp, bàn tay ta buông lơi thì ngay trong chính giây phút này đây và mãi về sau em sẽ không bao giờ hối tiếc khi nói rằng “Em yêu anh”. Em không dám nói rằng sẽ dành trọn cả trái tim này chỉ để yêu anh, nhưng em sẽ dành cho riêng anh một góc nhỏ, một góc nhỏ yêu thương đủ lớn để chứa đựng hết những tình cảm mà ta dành cho nhau. Và những yêu thương đó sẽ dẫn lối em qua bao khó khăn, bao trắc trở của cuộc sống vốn chẳng dễ chịu này.

Anh biết không? Từ khi được bao bọc trong lớp vỏ yêu thương của anh em mới tin rằng cuộc sống này thật sự có một loại hạnh phúc, đó là tình yêu. Anh vẫn hay ví von rằng “Tình yêu của mình giống truyện cổ tích quá em nhỉ”? em chỉ mỉm cười thay cho cái gật đầu như mọi khi.

Người ta vẫn hay rỉ tai nhau: “Yêu xa khó lắm, yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm”… em biết,… em biết rằng tình yêu vốn chẳng dễ dãi với một ai. Và với yêu xa thì lại càng không dễ dàng gì. Lắm lúc lang thang trên phố trông thấy bao cặp tình nhân tay trong tay, em lại lủi thủi bước thật nhanh, tay lại đút vội vào túi áo khoác để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo. Hay những lúc mắt ướt nhòe mà chẳng rõ lí do, lại thèm được tựa vào vai anh để gửi hộ những dòng nước mắt của mình,…em chẳng thể nào kể hết những cảm giác mà yêu xa mang lại anh à, chỉ biết rằng trong giây phút nào đó chỉ cần nghĩ về anh là ấm cả tim em.

Càng trưởng thành bao nhiêu em nhận ra rằng tình yêu lại càng đơn giản bấy nhiêu. Thời còn non trẻ chỉ muốn có một tình yêu oanh liệt, trưởng thành rồi lại khác, chỉ mong có 1 tình yêu bình yên, chẳng cần náo nhiệt, chẳng phải vội vã. Và với em, tình yêu ấy càng đơn giản hơn nhiều. Mỗi sáng thức dậy được trông thấy những dòng tin nhắn của anh, được nghe anh dặn dò, rồi quan tâm, lo lắng,…với em đó đã là hạnh phúc lắm rồi.

Em cứ luôn miệng hỏi: “Tại sao anh lại yêu em?”. Và câu trả lời duy nhất mà em nhận lại được từ anh: “Vì đó là em. Và anh sẽ dành trọn cuộc đời này để trả lời cho câu hỏi ấy của em”. Anh hay bảo em lắm chuyện, cứ hỏi những câu mà anh có trả lời qua ngày cũng không trả lời nổi. Thật ra em biết, nhưng em vẫn cứ muốn nghe, nghe hoài, nghe mãi thôi.

Người ta vẫn hay nói với nhau rằng: “Đừng nên đặt niềm tin quá nhiều vào một điều gì đó bởi chẳng ai có thể biết trước được điều gì sẽ đến ở ngày mai. Lỡ chẳng may mai này niềm tin ấy có vụn vỡ thì nỗi đau mà ta nhặt về sẽ lớn lắm”… Thật ra em biết, em biết tất cả những điều đó nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa em chắc sẽ không bao giờ hối tiếc về tình yêu mà em dành cho anh.

Em không cần một tình yêu màu hồng. Em chỉ cần một người đủ mạnh mẽ để dắt tay em qua bao nắng mưa của cuộc đời. Và em biết, người đó là anh, người mang đến cho em bao nụ cười, cho em sự bình yên giữa những xô bồ ở ngoài kia. Anh à! Còn quá sớm để nói về tương lai, nhưng sẽ không là sớm khi nói rằng: “ta là của nhau”. Yêu thương đã ghé ngang đời ta và em sẽ giữ lấy cho riêng mình.

“Anh yêu em!”. Anh đã nói với em hàng ngàn lần câu nói ấy, và em cũng đã hàng ngàn lần gật đầu chấp nhận. Nhưng em lại rất ít khi nói “Yêu anh”, cũng không hay thể hiện tình cảm với anh. Không phải tại em vụng về hay tình cảm của em chưa đủ lớn, mà vì em biết có nói bao nhiêu lần cũng là không đủ với tình yêu mà em dành cho anh. Hơn thế nữa, có lẽ anh đã quá hiểu tình yêu nhỏ bé của anh rồi, một cô gái ghét nói nhiều và ghét thể hiện lắm. Em biết anh sẽ không đứng trước ở cuối con đường để đợi em, mà sẽ cầm tay em và dẫn em tới nơi cuối con đường.

Đêm! Mưa vẫn cứ rả rích. Gió vẫn cứ toang toác, cuốn hộ bao nỗi nhớ vào hư vô để yêu thương kia được dẫn lối, để em lại được hạnh phúc mỗi khi nghĩ về anh, về một ngày mai mà ở nơi ấy có nắng cười đợi ta.

© Thanh Tú – blogradio.vn

Đọc Truyện Cô Vợ Luật Sư Dễ Thương Của Tổng Tài

Không kìm được, An Kiều hét lên: “Mấy người có biết phân biệt không vậy, chính tôi cũng là nạn nhân đây này! Đã thế còn vu khống người khác! Mấy người mới là Cẩm Thú, ai lại đi nhốt một đứa trẻ tầm 4 tuổi vào nhà kho, nó khóc như mưa đây này, không tin vào mà xem!”

Cẩm Lục Tú ngạc nhiên: “Đờ mờ! Anh hai! Cô ấy không biết chúng ta là ai, lại còn chửi chúng ta!”

Người anh hai mà tên kia nhắc đến, xách cổ áo tên kia, cũng không nói gì, cho đến khi…

“Đù má! Ai mở cửa cho con bé kia! Tao nhốt nó vào để đỡ phiền phức mà nó lại gọi…” người khác mở cửa, là những câu Sa Tầm định thốt lên, ai ngờ trước mặt là…

Thôi xong! Người đang đứng ở kia, chẳng phải là…

***

20 phút trước.

Cả nhân viên quán bar đều chạy đi tìm con ruột của một người – Cẩm Dương Thiên.

Cẩm Dương Thiên là người đầu tư vào quán bar này, nếu không tìm được Bảo Bối của anh, chắc đời này đi tong. Nếu so sánh thì chủ quán bar này là quả bom, còn Cẩm Dương Thiên là tên lửa hạt nhân!

“Anh Hai! Em hứa! Từ sau không bao giờ đưa Tiểu Cao đến đây! Nếu Tiểu Cao mà có sảy ra chuyện gì em thề là ra đường cho xe cán luôn, nhảy vào núi lửa 2000 C° luôn!!!” Cẩm Lục Tú nói, như thể mình sắp chết đến nơi.

Dương Thiên chẳng thèm quan tâm lời nói nhăng nói cuội của cái thằng em chó chết kia, cầm thẳng áo nó lên rồi ném thẳng vào tường.

“Cẩm Thiếu! Chúng tôi không thể tìm được Tiểu thiếu gia!”

“Không tìm được thì cả quán bar này đừng nghĩ có thể làm việc!”

“A… hình như còn phòng kia chưa kiểm tra!”

*** An Kiều không quan tâm ai đang chạy đến, cô chỉ nói đúng vài câu: “Ai đó hãy chuẩn bị… xe… đi bệnh viện, đứa bé… này… bị ốm rồi, mau mau đưa thằng bé đi, trán nó rất nóng, với lại trong phòng kia có khí độc, không thích hợp cho trẻ con…”

Nói xong, An Kiều ngất lịm, nghe thế, Cẩm Lục Tú tự trách “Xong đời rồi, cô gái này không những cứu thằng bé, mà còn giúp thằng bé không thở khí độc! Thế này coi như hết phim!”

Ông anh của hắn bỏ tay khỏi áo, bế An Kiều lên, liếc Lục Tú, như thể “Lần sau đừng hòng chạy trốn, còn bây giờ bế Tiểu Cao lên rồi đi bệnh viện!”

Người anh của mình, ngoài Cẩm Lục Tú thì không ai hiểu, ngay lập tức hắn ra lệnh đặt ngay xe cấp cứu. Nhân viên cũng chỉ biết nghe lời, vì nếu chủ bar là bom, Cẩm Dương Thiên là tên lửa hạt nhân, thì Cẩm Lục Tú là núi lửa phun trào, nhưng có thể dập tắt ngay nhờ “tên lửa hạt nhân”.

*** Sáng hôm sau.

An Kiều tỉnh dậy, hiểu ngay mình ngất là do hít quá nhiều khí độc, nhưng quan trọng hơn là đứa bé dễ thương đâu mà tại sao bên cạnh cô lại là hai tên đàn ông? Cô nhận ra hai người đó ngay, một tên là em, người vu khống cô, còn người còn lại là anh.

“Xin lỗi cô! Hôm qua vì quá kích động nên tôi đã cư xử không ra gì!” Người em xin lỗi ríu rít.

“Không sao, khi phạm sai lầm, hãy sửa chữa ngay, à… đúng rồi! Hôm qua hai người có đưa một đứa bé tầm 4 tuổi, trăng trắng, hơi gầy, nhưng khá dễ thương, nhìn cũng hơi dốt nát một chút!”

“Dễ thương nhưng hơi dốt nát” Cẩm Dương Thiên cũng dở khóc dở cười, không biết nói gì, sau còn nghe thấy tiếng hì hì ở kia, nghe biết ngay cái thằng em mất dạy đang cười con anh, lườm phát, còn Lục Tú thì nhìn anh mình như hỏi “Em đã làm gì sai?”

“Ý cô là Tiểu Cao? Nó đang nằm ngay cạnh cô.”

Anh Kiều liếc sang bên đó, thấy đứa bé đang ngủ li bì, cũng không nỡ đánh thức thằng bé dậy, chỉ có xoa đầu đứa bé, tuy cô có thiện cảm với trẻ con nhưng không nỡ xoa đứa bé vì nhìn bé, quá dễ thương!

“Xin hỏi, vị tiên sinh này, anh, có quan hệ gì với đứa bé này?” An Kiều hơi thắc mắc khi thấy Dương Cầm gọi đứa trẻ này là Tiểu Cao “Không lẽ vị Tiên Sinh, anh là…?”

“Cha ruột.” Dương Thiên trả lời.